PDA

View Full Version : Truyện cười dân gian



niemtintech
14-06-2011, 12:35 PM
Ông ơi! sao cười

Hồi đó lâu lắm rồi! có hai vợ chồng già nọ sống ven biển Rạch Giá. Một đêm nọ bọn cướp độp nhập vào nhà, chúng vẽ một vòng tròn giửa nền nhà, rồi bắt hai ông bà vào đứng trong đó, tên cầm đầu ra lệnh cho đàn em canh chừng nếu hai người mà lú chân ra khỏi vòng là chém. Trong lúc bọn cướp lục lọi thu lấy tiền vàng, bà đang run sợ lắm nhưng khi nhìn sang thì thấy ông lão cười cười bà cũng yên tâm nghĩ bụng chắc ông lảo đã có cách gì đó. Khi bọn cướp bỏ đi thì ông bò ra đất mà cười, bà lão bèn hỏi " ông ơi! bộ ông có cách lấy lại tiền vàng cho mình hả?". Ông lão trả lời " đâu có! tôi cười là vì khi nãy tôi lú chân ra khỏi vòng mà nó không thấy!?!?!?!

Thi nói khoác

Một hôm được nghỉ, bốn quan họp nhau đánh chén, nhân lúc cao hứng liền mở cuộc thi nói khoác. Quan thứ nhất nói:
- Tôi còn nhớ, ngày tôi trọng nhậm ở huyện nọ, tôi được trông thấy một con trâu to lắm, nó liếm một cái hết cả sào mạ!
- Quan thứ hai nói: Thế đã lấy gì làm lạ. Tôi còn trăm thấy một sợ giăng thừng gấp mười cái cột đình làng này!
- Quan thứ nhất biết ông kia nói lỡm mình, bèn chịu thua và giục quan thứ 3 lên tiếng.
- Quan thứ ba nói: Tôi đã từng thấy một cây cầu dài lắm, đứng đầu này không thể trông thấy đầu kia. Chỉ biết rằng có hai bố con nhà nọ, kẻ ở bên này, người ở bên kia, mà chẳng bao giờ gặp nhau được. Lúc ông bố chết, người con nghe tin, vội vã sang đưa đám ma, nhưng kia qua cầu sang đến nơi thì đã đoạn tang được ba năm rồi.
- Đến lượt quan thứ tư: Thế kể cũng đã ghê đấy.Nhưng tôi lại còn trông thấy 1 cái cây cao khiếp lắm! Cứ biết rằng trứng chim ở ngọn cây rơi xuống mới đến nữa chừng, chim đã nở đủ lông đủ cánh đã bay đi rồi.
- Quan thứ ba hiểu ý muốn nói cây dùng để làm cái cầu mình nói nên đành chịu thua.
- Bốn ông quan đắt ý, vỗ đùi cười ha ha. Bỗng có tiếng thét thật to làm các quan giật bắn người:
- Đồ nói láo cả! Lính đâu? Trói cổ chúng nó lại cho ta!
- Các quan sợ rung cầm cập ngơ ngác nhìn trước nhìn sau xem ai, thì té ra Anh lính hầu. Lúc ấy các quan mới lên giọng:
- Thằng kia, mày định trói ai thế?
- Bẩm quan, con thấy các quan thi nhau nói khoác thì con cũng nói khoác chơi đấy ạ!

Cứ bảo tuổi sửu có được không!

Đồn rằng có một ông huyện rất thanh liêm, không ăn của đút lót bao giờ. Bà vợ thấy tình chồng như vậy cũng không dám nhận lễ của ai.Có làng nọ muốn nhờ quan bênh cho được kiện, nhưng mang lễ vật gì đến, quan cũng gạt đi hết. Họ mới tìm cách đút lót bà huyện. Bà huyện cũng từ chối đây đẩy:
- Nhà tôi thanh liêm lắm, tôi mà nhận của các ông thì mười, hay mười lăm năm sau ông ấy biết ông ấy cũng vẫn còn rầy rà tôi đấy!
- Dân làng năn nỉ mãi, bà nể tình mới bày cách: Quan huyện nhà tôi tuổi “Tí”.Dân làng đã có ý như vậy, thì hãy về đúc một con chuột bằng bạc đển đây, rồi tôi thử cố nói giùm cho, họa may được chăng!
- Dân làng nghe lời về đúc một con chuột cống thật to, ruột đặc toàn bằng bạc, đem đến.
- Một hôm quan huyện trông thấy con chuột bạc, mới hỏi ở đâu ra, bà huyện liền đem sự tình kể lại
- Nghe xong, ông huyện mắng: Sao mà ngốc vậy! Lại đi bảo là tuổi “Tí”! Cứ bảo tuổi “Sửu” có được không?

Nhưng nó phải bằng hai mày

Làng kia có một viên lí trưởng nổi tiếng xử kiện giỏi.
- Một hôm nọ, Cải với Ngô đánh nhau, rồi mang nhau đi kiện . Cải sợ kém thế, lót trước cho thầy lí năm đồng. Ngô biện chè lá những mười đồng. Khi xử kiện, thầy lí nói: Thằng Cải đánh thằng Ngô đau hơn, phạt một chục roi.
- Cải vội xòe năm ngón tay, ngẩng mặt nhìn thầy lí, khẽ bẩm: Xin xét lại, lẽ phải về con mà!
- Thầy lí cũng xòe năm ngón tai trái up lên trên năm ngón tay mặt, nói: Tao biết mày phải… nhưng nó lại phải… bằng hai mày!

niemtintech
14-06-2011, 12:37 PM
Cồn Trạng Lột

Phía trước nhà Quỳnh là một cánh đồng sâu rộng vài chục mẫu. Thuở còn sống ở quê, hàng ngày muốn đi tắt sang làng bên hoặc vào lối xóm, Quỳnh phải vượt qua một chặng lầy tới mươi sải nước. Mùa mưa, mẹ con người kéo te bên hàng xóm có chiếc thúng nhỏ, thường chở giúp “ông Cống” qua chỗ lội, không lấy tiền.
- Thấm thoát mười năm trôi qua. Khi đã ra làm quan ở kinh đô và tiếng Trạng đã vang danh khắp nơi, một lần về thăm quê Quỳnh gặp lại bà hàng xóm kéo te. Bà phàn nàn:
- Ông Trạng ơi, tôi hiếm hoi chỉ có một đứa con trai. Cái thằng năm xưa vẫn chở thúng cho Ông qua chỗ lội ấy, nay sắp phải lo vợ cho nó mà một đồng một chữ không có. Tôi chẳng biết vay mượn ở đâu, ông có cách gì giúp mẹ con tôi với.
- Tiếng tăm Trạng lừng lẫy thật, nhưng làm quan thanh liêm như ông, thời buổi ấy nuôi miệng cũng đã khó.Thương người mẹ nghèo hiếm hoi, nhưng biết tìm cách gì để bà ta có tiền cưới vợ cho con bây giờ? Bỗng Quỳnh hỏi bà hàng xóm: Này mẹ con nhà bác lâu nay vẫn còn chở thúng đấy chứ?
- Thưa ông Trạng, không chở thì lấy gì mà ăn? Có điều khách ít lắm, ngày chỉ được mộ, hai chuyến góp vào tiền kéo te bán tép, may ra mới đủ đong gạo.
- Quỳnh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: Thôi được, bác cứ về bỏ trầu xin cưới cho cháu đi. Tôi bấm độn đoán biết thế nào quãng đầu tháng sau mẹ con bác cũng kiếm được khoản tiền kha khá!
- Bà hàng xóm buồn bã nghĩ ông Trạng nói cho vui câu chuyện.
- Giữa cánh đồng nước sâu nổi lên một cồn đất cao. Mấy hôm nay người ta thấy trên đồn đất hiện lên một cái chòi lợp lá gồi hình tứ giác, nóc phất phới ngọn cờ xanh đuôi nheo. Chẳng rõ nguyên cớ từ đâu, người ta kháo nhau: Trạng Quỳnh ở kinh về thăm quê dựng lều thơ trên gò giữa đồng nước để xướng, họa liền trong ba ngày. Người nọ truyền người kia, những kẻ khá giả trong làng, trong xã rủ nhau đi xem.
- Những người đến đầu tiên thất vọng ngay. Họ ghé mắt vào trong chẳng thấy lầu thơ đâu cả, chỉ thấy một đống lù lù hình người trùm chăn kín mít. Phía vách bên trên dán tờ giấy điều có chữ: “Trạng đang lột… cha đứa nào nói với đứa nào!”
- Tự nhiên tốn tiền đò, mất công toi, bao nhiêu người bực mình ngán ngẩm. Toán người này về, vừa đặt chân lên cũng ngại câu chửi, chẳng ai buồn nói với ai, đã thấy toán khác, rồi toán khác nữa, lũ lượt kéo tới, tò mò ra. Người đi hỏi: Ở ngoài ấy có gì hay không?
- Người về đáp: Trạng lột… cha đứa nào nói với đứa nào!
- Kỳ lạ thật! Trạng lột… Lại cấm không ai được nói với ai. Thế thì chắc phải có cái gì bí mật lạ lung lắm!
- Thế là một đồn mười, mười đồn trăm… Buổi đầu, đồn xướng họa thơ, chỉ thu hút đám người hâm mộ chữ nghĩa. Nhưng buổi sau thêm tiếng đồn Trạng lột… thôi thì bất kể trẻ, già, trai, gái ai cũng muốn tận mắt được xem. Mẹ con người hàng xóm đông khách quá. Mẹ một thúng, con một thúng thu tiền đò đếm mỏi tay không xuể…
- Mấy hôm sau, Quỳnh đến bảo với người mẹ. Bây giờ chắc bác thừa tiền cưới dâu rồi. hãy bảo con trai bác đi dỡ cái “lều thơ” mang lá gồi và tre nứa về, nối them bếp mà làm cổ.
-Bấy giờ hai mẹ con và dân làng mới rõ mẹo của ông Trạng cứu người nghèo. Để tỏ long kính trọng, người ta gọi luôn cái cồn kia là cồn Trạng lột. Hiện nay vẫn còn di tích ở giữa cánh đồng sâu xã Hoằng Lộc, huyện Hoằng Hóa.

niemtintech
14-06-2011, 12:38 PM
Chọi gà

Tên cầm đầu thị thần và bọn hoạn quan trong phủ chúa rất ghét Quỳnh. Chúng bèn bàn nhau tìm cách hại Quỳnh. Chọi với Trạng thế nào nổi về mặt đối đáp nghĩa lý, văn chương, bọn chúng bày ra chọi gà. Chúng nuôi nhiều gà nòi nổi tiếng, có con ăn giải mấy năm liền, nức tiếng cả kinh kỳ, phố Hiến. Lúc đầu chúng đến gạ, Quỳnh từ chối. Sau thấy chúng nài nỉ năm lần, bảy lượt, Quỳnh chậc lưỡi: “Ừ thì chọi”. Bên kia mừng rơn, vội về phục thuốc, phục sâm cho gà đẫy lực trước khi ra sân đấu. Chúng còn dẻo miệng tán tỉnh mời được cả chúa nhận lời đến ngự tọa cuộc vui.
- Sới chọi mở giữa ban ngày vào một buổi sáng tại sân nhà Trạng. Không kể nhà chúa và lũ lâu la hầu cận, hôm ấy nhiều quan văn, quan võ trong triều, cùng dân chúng kinh thành nghe tiếng, chen chúc chật như nêm.
- Một hồi ba tiếng trống vừa dứt, cả hai đều tung gà ra sới. Gà của bọn quan thị, thoạt trông đủ biết là gà chiến lão luyện. Da nó trần trụi đỏ au, đôi mắt là hai hòn than lửa, mỏ thì quặp xuống, trông còn dễ sợ hơn mỏ đại bàng. Nó chưa rướn cổ, giang cánh, chỉ mới ướm cựa đặt những ngón chân xuống nền bằng mà bụi cát đã vẩn lên từng đám… Trong khi đó, trông đến gà của Trạng, ai cũng phải cười. Không những nó thiếu khí thế oai phong, ngay đến cốt cách bình thường của một con gà chọi cũng không có được. Nhìn kỹ, nó như loại gà sống thiến, nhưng ở đây, chưa có ai có thể bất ngờ tới điều đó. Biết đâu đấy “tâm ngẩm đá ngầm chết voi” thì sao?
- Hai “đấu thủ” gặp nhau ở vòng giao chiến thứ nhất. Người ta thấy gà của Trạng không thu thế gì, đập cánh phành phạch nhảy chồm ngay lên mổ vào đầu đối phương. Số đông khán giả vốn có cảm tình với Trạng ghét lũ nịnh thần quan hoạn, đã vỗ tay reo hò. Vừa ngay đấy, con gà thiện chiến kia ra miếng. Chỉ một loáng, nó xỉa cựa chân trái vỡ ức con gà của Trạng… Kẻ “chiến bại” rũ lông cánh nằm giẫy đành đạch… Trên chòi cao, chúa cả mừng cười khoái trá. Người đứng xem chán ngán bỏ về, còn bọn quan thị thì hò reo đắc thắng. Một tên đến trước mặt Trạng, nói khiêu khích:
- Thế mà có kẻ dám bảo gà của Trạng mấy lần chọi thắng gà của xứ Tàu. Té ra chỉ toàn đồn hão!
- Quỳnh làm bộ buồn phiền đáp lại: Vâng, các ông nói phải. Trước kia gà của tôi cũng cứng cựa, nhưng từ khi nó bị thiến nó mới đâm ra đổ đốn thế này.
- Bây giờ nhà chúa và lũ tay chân mới biết Trạng chơi xỏ, đem gà thiến ra chọi với gà chính cống. Thầy tớ chúa tôi bẽ mặt, nháy nhau rút quân cho nhanh. Trạng vẫn không tha, cứ lễ mễ ôm con gà chết, chạy theo đám quan gia, cờ, quạt… mà khóc:
- Khốn nạn thân mày , gà ơi! Mày đã bị thiến thì còn đua đòi làm gì? Tao đã bảo, mày không nghe, mày cứ ngứa nghề mà tranh chọi…Hu…hu… mày chết nhục nhã, hèn hạ cũng là đáng đời mày, chỉ thương tao tốn cơm, phí thóc, mất công toi nuôi mày, gà ơi là … con gà… bị thiến… kia ơi!
- Tiếng Trạng khóc gà “đuổi” tận vào cung cấm. Bọn quan lại đóng chặt mấy lần cửa, vẫn còn nghe văng vẳng câu chửi mỉa đau như hoạn.

niemtintech
14-06-2011, 12:39 PM
Thết Chúa Đại Phong

Chúa Trịnh ngày nào cũng yến tiệc, ních đầy bụng những sơn hào, hải vị. Người ăn của ngon nhàm mồm đâm ra khó tính. Một hôm chúa khó ở, lưỡi se đắng, bụng ậm ạch. Nhân ngồi với Quỳnh, chúa phàn nàn:
- Ta ngẫm không còn thiếu thứ gì quý hiếm trên đời chưa thưởng thức. Quái lạ, thế mà vẫn chưa món nào làm ta thực sự cảm thấy ngon miệng. Điều đó là tại làm sao, Trạng nói ta hay?
- Quỳnh nói luôn: Thế chúa đã xơi món mầm đá bao giờ chưa?
- Chúa lấy làm lạ: Món mầm đá thế nào, chắc ngon lắm phải không?
- Quỳnh đáp: Tuyệt trần đời. Nhưng muốn ăn mầm đá phải kỳ công.
- Chúa liền nằng nặc: Sợ gì công phu! Miễn là được ăn ngon. Nhất là lúc này, người đang mệt mỏi, ta đang rất cần ăn biết ngon. Trạng hãy mau chóng cho làm móm mầm đá kia đi!
- Ít lâu sau, vào tờ mờ sang. Quỳnh viết thiếp cho gia nhân mời chúa đến nhà thết tiệc mầm đá.
- Chúa đến nhà Trạng ngay từ mới rạng sáng. Đến khi mặt trời đứng bóng, vẫn thấy Quỳnh bận rộn lụi hụi dưới bếp, thỉnh thoảnh chạy ra, chạy vào, mồ hôi nhể nhại, khăn tay vắt vai, tay áo xắn đến khuỷu…Chúa nghĩ thầm “Đúng là món mầm đá kỳ công thật, nên Trạng mới phải ra tay đốc thúc nhà bếp tất tưởi như thế kia!”
- Quá ngọ, sang mùi, bụng chúa bắt đầu cồn cào. Quỳnh vừa ló mặt, chúa chép miệng, trách: Sao “mầm đá” lâu chin thế? Biết vậy thế này ta chẳng nhận lời đến nhà Trạng hôm nay.
- Quỳnh lấy khăn tay thấm mồ hôi trán khải rằng: Thần muốn chúa ngon miệng nên mới dụng công ninh “mầm đá” thật công phu. Xin gắng đợi chút nữa, sắp chín rồi…
- Một chốc chúa lại giục, Quỳnh lại khẩn khoản thưa: “Gắng đợi thêm một chút mầm đá không kỹ lửa, không ninh nhừ khó tiêu…”
- Mặt trời xế bóng vẫn chưa thấy món mầm đá được dọn ra. Mùi cá khô, lẫn mùi khói bếp bên mấy nhà vào bữa cơm chiều, làm chúa “Nhức lỗ mũi”, ứa nước dãi. Chúa đành gọi Quỳnh lên , chúa ngồi lù đù hóp bụng lại, thú thật: Ta đói lắm rồi, không đợi được nữa. Mẩm đá để dành ăn sau cũng được. Bây giờ có thức gì dùng tạm, Trạng cứ cho mang lên!
- Quỳnh dạ một tiếng, vẻ miễn cưỡng rồi hét vọng xuống bếp: Cứ chất thêm củi vào nồi “mầm đá”! Hãy bưng cơm lên dâng chúa dùng cho qua loa đã chúng bay!
- Gia nhân dạ ran, rồi bê cái mâm lên. Bữa xoàng, có một phạng cơm với rau muống luộc, và một chiếc hũ sành.Chúa thấy ngoài chiếc hũ dán mảnh giấy hồng điều đề hai chữ “đại phong”. Chúa ăn cơm rau chấm nước “đại phong” ngon lành, chỉ một loáng lại đưa bát cho Trạng xới tiếp. Chúa nghĩ bụng, chắc món này cũng quý hiếm đặc biệt, nên thấy Trạng giữ gìn chiếc hũ cẩn thận. Có lần rau đã hết nước chấm, mãi mới thấy Trạng cẩn thận đỡ miệng hũ, múc thêm mấy muôi nhỏ “đại phong” nữa…
-
- Chúa ngắm nghía chiếc hũ lại nhìn Trạng. Này khanh, “đại phong” là món gì mà ngon lạ như vậy?
- Khải chúa, đây chỉ là món thường nhật của con nhà trong làng.
- Chúa không tin: Hai chữ “đại phong” là nghĩa thế nào?
- Quỳnh tủm tỉm cười: Nhà chúa nhìn được mặt chữ, tự giải lấy, khắc rõ.
- Chúa lẩm bẩm: Đại phong tức là gió lớn, phải không?
- Quỳnh gật đầu, hỏi tiếp: Vậy gió lớn thì làm sao?
- Chúa bối rối như học trò không thuộc bài, nhìn Trạng.
- Quỳnh giảng giải: Gió lớn ắt đổ chùa!
- Trạng lại tiếp, hỏi dần: Đổ chùa thì làm sao?
- Chúa càng ấp úng. Quỳnh nói: Đổ chùa thì sư, vãi bỏ chạy, xôi oẵn mất hết… Của ngọc thực rơi vãi hết thì ông bụt nào cũng phải lo… Tượng lo thì làm sao?
- Trạng hỏi, đáp, dồn dập, liên hồi. Chúa chỉ còn biết ngồi trơ ra như phỗng. Hồi lâu, Quỳnh mới chịu khẽ khàng cắt nghĩa: Đến trẻ con cũng biết đọc ngược thì “tượng lo” là “lọ tương”. Khải chúa, thứ tương đỗ này không cao sang đâu, chẳng qua chúa quên mất những miếng ngon lành ở làng xóm rồi. Nay thần bày cách ninh “mầm đá”, chẳng thể đun được nhừ, đợi đến bao giờ cũng không có thể ăn được. Chúa cứ ngồi cho bụng thật đói, miệng thật thèm, bấy giờ chỉ cần lấy lưng cơm với món “đại phong” xoàng xĩnh này, chúa thấy ngon miệng.
- Chúa Trịnh bừng tĩnh trước một sự thật ngay bên mình… Chúa đứng dậy, cảm ơn Trạng, ra về.

niemtintech
14-06-2011, 12:39 PM
Tiên sư thằng Bảo Thái!

Các bà, các cô chợ búa ở khắp các phường kinh thành Thăng Long, chưa bao giờ đi chợ lại gặp chuyện lạ kỳ như sáng hôm nay. Họ đến hàng thịt lợn, thịt trâu, thịt bò,… hỏi mua, nơi nào người ta cũng lắc đầu quầy quậy nói đã có khách đặt trước rồi. Người mua không nghi ngờ gì, tin người bán nói thật vì các loại thịt đều đã được thái nhỏ ra thành miếng chứ không để nguyên tảng.
- Hỏi ra mới biết nhà vua ngày ngày giao cho quan Trạng làm chủ một tiệc rất lớn. Nghe nói khách đông lắm phục dịch không xuể. Gia nhân được lệnh quan Trạng, đến báo cho các hàng thịt khắp nơi thái sẵn, có bao nhiêu cũng mua, đắt mấy cũng lấy, để về nhà bếp chỉ có việc chế biến gia giảm, kịp làm cỗ, soạn mâm.
- Nhưng ngày hôm ấy, đến khi chợ vãn hết người, ruồi muỗi vù vù đến bâu, các quầy hàng thịt vẫn còn đóng ghế ngồi đợi… Quá trưa sang chiều, thịt đã bắt đầu ôi chảy nước ra vẫn không thấy mặt mũi khách hẹn đâu. Trong bọn họ nhiều kẻ sốt ruột, đành liều thẳng đến nhà quan chẳng thấy cổ bàn, khách khứa nào cả. Họ hỏi đầu đuôi, thì chính Quỳnh ra trả lời rằng:
- Sao bà con lại dại dột cả tin như vậy? Chắc có đứa nào mạo danh “Trạng” chơi xỏ đấy thôi. Cớ sự đã thế, bà con cứ gọi những thằng nào, con nào “bảo thái” ra mà chửi cho bọn khoảnh ác chừa cái thói ấy đi.
- Các hàng thịt không nhớ mặt, biết tên phường những người đặt hàng. Bực mình chỉ còn biết đứng ra giữa chợ chửi um lên: Tiên sư thằng “Bảo Thái”! Tiên sư thằng “Bảo Thái”!
- “Bảo Thái” là niên hiệu vua Lê đương thời. Thành thử nhà vua không làm gì bọn hàng thịt mà bị chúng réo tên chửi oan, không còn mặt mũi nào ra khỏi cổng thành nữa.

niemtintech
14-06-2011, 12:41 PM
hôn có hại cho sức khỏe

Hai anh chàng nói chuyện với nhau:
- Này, nghe nói hôn rất có hại cho sức khỏe, có đúng không nhỉ?
- Đúng đấy! Hồi nọ, tớ hôn một cô đã có chồng, thế là phải nằm viện mất những 5 tháng...!

Tiết kiệm

Hai chàng trai gặp nhau giữa phố.
- Cậu đi đâu thế?
- Một anh hỏi.
- Đi mua lược. Chiếc lược của tôi bị gãy mất một răng.
- Sao? Gãy có một răng mà phải đi mua ngay cái mới? Lãng phí thế?
- Không, đó là cái răng lược cuối cùng!

Một thứ mà ai cũng muốn

Tàu chìm, một chàng trai trôi dạt vào hoang đảo, phải mất một thời gian dài, anh ta mới thích nghi được với hoàn cảnh. Tuy nhiên, còn một thứ anh ta khao khát mãi...
- Bất ngờ, vào một ngày nọ cũng có một thiếu nữ tuyệt đẹp trôi dạt vào hoang đảo. Anh ta cố gắng làm cô tỉnh lại và hỏi:
- Cô có giữ lại được thứ gì không?
- Cô gái trả lời: Không, chỉ còn một thứ mà đàn ông các anh ai cũng muốn.
- Chàng trai kêu lên sung sướng:
- Trời ơi! Cô mang theo bia à?

Lừa

Hai chàng keo kiệt nói với nhau:
- Tí, cậu cho mình mượn bao diêm!
- Không, cậu không lừa được tớ đâu!
- Lừa chuyện gì?
- Mỗi lần tớ cho cậu mượn bao diêm, cậu trả lại đều thiếu mất 1 que!

Mùi

- Mi: này theo cậu khi người ta mặc áo long cừu thì có mùi cừu không?
- Tí: Đương nhiên là không rồi!
- Mi: Quái lạ. Vậy mà sao ông mặc quần áo bò tôi lại ngửi thấy mùi...bò! Không biết từ đâu?

Một nửa thế giới

- A: Sao ông buồn vậy?
- B: Có người vừa nói tôi xấu trai nhất thế giới này bà ạ!
- A: Vui lên đi, tôi thấy ít nhất một nữa thế giới. ko đẹp trai bằng ông.
- B: Thiệt hả?
- A: Ừa, vì một nửa thế giới là phụ nữ mà.
- B: Tẽn tò!!!

Lo cơm

- AD: Ông ở nhà tôi chơi lâu ko? Nói tui còn lo chuyện cơm nước.
- AB: Tui ở chơi tới chiều lận.
- AD: Vậy ông ngồi đây nha, tui ra tiệm ăn dĩa cơm rồi về liền.
- AB: !?! (tạm biệt đi …dzìa)

Có hấp tấp quá không?

- Có hấp tấp quá không? Chúng ta vừa biết nhau không được bao lâu mà anh đã ngỏ ý cầu hôn tôi rồi...
- Nhưng tôi thì biết cô rõ lắm. Tôi làm việc ở ngân hàng và biết quá rõ số tiền cô gửi trong ngân hàng của chúng tôi!

Không có thời gian

- MR1: Cậu nói chuyện với ai ngòai cổng mà suốt cả 3 tiếng đồng hồ vậy?
- MR2: À! Nói chuyện với AD
- MR1: AD à! Sao không mời nàng vào chơi?
- MR2: Nàng nói không có thời gian
- MR1: (Đầu bốc khói)

niemtintech
14-06-2011, 12:45 PM
Bà vợ đoảng vị

Hai vợ chồng lớn tuổi ghé vào ăn tại một quán ven đường. Ăn xong, khi đã lên xe đi được khá xa, bà vợ mới sực nhớ là mình quên cặp kính trên bàn ăn. Suốt quãng đường trở lại quán, ông chồng luôn mồm cằn nhằn tính đoảng vị, hay quên của bà vợ. Đến chỗ cũ, khi bà vợ tất tả chạy vào tìm kính, ông chồng dặn với theo:
- Bà nhớ cầm ra luôn cho tôi cả mũ lẫn ô nhé!

Học ngoại ngữ

Một người đàn ông đã có vợ đến nhà bạn:
- Nhờ cậu tìm giúp cho vợ chồng mình giáo trình dạy tiếng thổ dân da đỏ hoặc tiếng bộ lạc Pich
-nê.
- Các cậu lại định học thêm ngoại ngữ nữa à? Mà sao lại học tiếng bộ lạc để làm gì?
- Chẳng giấu gì cậu, vợ chồng mình dạo này cứ cãi vã liên miên, dùng tiếng Tây, tiếng Tàu ... con cái và chung quanh ai cũng biết cả. Chỉ có dùng tiếng các bộ lạc này là mọi người ... chịu! Như thế, mọi người đỡ khổ mà lại tiện cho vợ chồng mình.

La oan em!

- Chị: Em có lấy tờ 5000đ của chị không?
- Em: Chị đừng la oan cho em!
- Chị: rõ ràng chị thấy mất một tờ mà!
- Em: không phải đâu! em chỉ lấy tờ 10000đ chứ không phải tờ 5000đ như chị nói đâu!
- Chị: !?!?!

Nguyên nhân chủ yếu

Một anh chàng goá vợ quyết định đi bước nữa với em gái người vợ quá cố. Khi mọi người hỏi anh ta có yêu cô em vợ hay không, anh ta trả lời:
- Không hẳn vậy, nhưng ở tuổi tôi, tôi không muốn phải làm lại từ đầu với một bà mẹ vợ mới.

niemtintech
14-06-2011, 12:53 PM
1 chàng trai thấy 1 cô gái liền làm thơ trêu chọc http://r12.imgfast.net/users/1212/74/70/71/smiles/759442.gif
"cô kia cô kỉa cô kìa
trông cô xinh thế cái kia thế nào"
cô gái mới trả lời : http://r12.imgfast.net/users/1212/74/70/71/smiles/574751.gif
" em xinh thì nó cũng xinh
nhưg có 1 điều nó thì có râu " http://r12.imgfast.net/users/1212/74/70/71/smiles/403844.gif
cô gái hỏi lại http://r12.imgfast.net/users/1212/74/70/71/smiles/759442.gif
" anh kia anh kỉa anh kìa
trông anh to thế cái kia thế nào"
chàng trai mới trả lời
"lừng thừng thì nó lừng thừng
nó chỉ tưng bừng khi gặp cái kia"

===================================


Một cô gái rất sợ ma phải đi học thêm vào buổi tối, đường đi học có một đoạn rất vắng vẻ. Cô luôn hi vọng có người nào đó đi cùng đường với mình cho đỡ sợ. Một hôm cô thấy có một chàng trai đạp cùng chiều với mình. Mừng quá, cô chạy lên để đi cùng, sau một lúc trò chuyện, cô gái nói “Em sợ ma lắm, đi một mình đoạn đường này em sợ lắm, cảm ơn vì đã có anh đi cùng!” Chàng trai mỉm cười nhìn cô gái, trìu mến : “Hồi còn sống anh cũng thế”


=====================================

Trong giờ sinh vật, thầy giáo bắt được quả tang một học sinh đang ngủ gật bèn nói: Toi ra câu đối, nếu cậu ko đối được thì sẽ bị đuổi học. Câu đối là: "Con bò cạp cạp con bò cạp, cạp xong rồi bò, bò xong rồi cạp". Học sinh liền đối lại là: "Thầy sinh vật vật cô sinh vật, vật xong rồi sinh, sinh xong rồi vật". --> http://r12.imgfast.net/users/1212/74/70/71/smiles/37099.gif


=======================

Lớp Y- trường ĐH Y Dược - Đề bài kiểm tra một tiết như sau : "Anh/Chị hãy tả bộ phận sinh dục của nam và nữ". Hai anh chị sinh viên vì suốt đêm qua đi chơi nên không có học bài, bàn với nhau: "mình và bạn cùng cho xem bộ phận....của nhau để tả nhé". Hai anh chị chăm chú nhìn....của nhau để làm bài, bất ngờ Giáo sư phát hiện, ông vỗ bàn la lớn: "Anh A, anh bị bắt quả tang đang cho bạn xem tài liệu, nhắc nhỡ lần thứ nhất, dẹp tài liệu vô - Chị B , mang tài liệu của chị lên đây tôi... tịch thu !!!! http://r12.imgfast.net/users/1212/74/70/71/smiles/452997.gif


========================================

Trước ngày cưới:
-Chàng: Thật tuyệt vời!Cuối cùng thì giờ phút anh mong đợi nhất cũng đã tới!
-Nàng: Em phải ra đi à?
-Chàng: Không. Thậm chí em đừng bao giờ nghĩ tới điều đó!
-Nàng: Anh có yêu em không?
-Chàng: Tất nhiên rồi!
-Nàng: Anh có phản bội em không?
-Chàng: Không! Sao em lại có ý nghĩ đó cơ chứ?
-Nàng: Anh sẽ hôn em chứ?
-Chàng: Đương nhiên.
-Nàng: Anh sẽ đánh em chứ?
-Chàng: Không bao giờ!
-Nàng: Em có thể tin anh được không?
Sau ngày cưới: Hãy đọc từ dưới lên

niemtintech
14-06-2011, 12:54 PM
Hồi 1
Cô gái lạ
Lại nói chuyện tôi và Trương Vô Kỵ bị lão Chu Trường Linh hất xuống hang sâu, nhưng nhờ vậy Trương Vô Kỵ lại học được Cửu Dương Thần Công giúp gã trị được hàn độc trong người. Nhưng nghĩ lại gã Trương Vô Kỵ đúng là đồ ngu lâu dốt bền khó đào tạo, ai đời lại quay về khoe khoang võ công với lão họ Châu, làm lão xô cả hai anh em xuống vực tí chết, cũng may trời tuyết nhiều, tôi lại nhờ khinh công thượng thừa nên bảo toàn mạng sống, còn gã Trương Vô Kỵ thì khổ rồi, tự nhiên đập trúng cành cây, thế là gãy chân, đúng là lãng xẹt, đúng là đen như mõm con Ki Ki.
Cuối cùng chỉ khổ cho tôi, chẳng những phải kéo gã đi lại còn phải cung phụng nào thức ăn, nào nước uống, đúng là nhục như con trùng trục.
Đêm hôm ấy, tôi vừa đi bắt gà về cửa hang, chợt giật mình khi thấy một cô gái đi chân trần giữa trời tuyết. Vừa chợt nghĩ “Dáng người ả trông như hoa hậu” nhưng khi thấy mặt tôi mới phát khiếp, ai đời sẹo chằng chịt, chỗ lồi chỗ lõm, đúng là “Nhìn xa thì tưởng Thúy Kiều, lại gần mới biết người yêu Chí Phèo.” Đúng là ngoại hạng xấu.
Vừa trông thấy mặt cô ta, tôi hét lên một tiếng hãi hùng rồi cắm đầu cắm cổ bỏ chạy.
Thấy tôi hốt hoảng chạy về, Trương Vô Kỵ ngạc nhiên:
- Mày làm gì mà chạy như ma đuổi thế?
- Ừ, em gặp ma. – tôi lắp bắp trả lời.
- Thằng thế mà kém – Trương Vô Kỵ cười khẩy – làm quái gì có ma chứ.
Nhưng vừa lúc đó, bộ mặt quái đản kia của cô gái thò vào, gã Trương Vô Kỵ lập tức hét lớn khiến tôi tưởng thủng cả màng nhĩ.
- Các ông làm gì mà hét to thế? Tưởng tôi là ma chắc? – cô gái lên tiếng.
- Bà không phải ma thì là gì? - lấy hết sức can đảm tôi trả lời
- Tôi là người.
Đến lúc đó tôi mới bình tĩnh soi đuốc xuống dưới chân cô ta, ừ nhỉ, đúng là có bóng, như vậy cô ta là người, thầm yên tâm, tôi quay sang nói với Trương Vô Kỵ:
- Đại ca ơi, cô ấy là người.
Song đến lúc này tôi mới nhận ra gã họ Trương đã sùi bọt mép chết giấc từ lúc nào.
- To xác thế mà yếu bóng vía nhỉ. – cô gái cười khẩy.
Mãi sau khi Trương Vô Kỵ tỉnh dậy, chúng tôi mới ngồi nói chuyện với cô gái đó.
Kể ra thì cô gái có dáng người tuyệt đẹp, tiếc bộ mặt không tiêu hóa nổi, xấu như con gấu. – Tôi thầm nghĩ, tất nhiên, chẳng dại gì lộ ra suy nghĩ đó.
Cô gái tên Thù nhi, kể ra cũng đáng thương, cha cô ta cưới me. kế, lập tức hắt hủi hai me. con nàng, Thù nhi không chịu được bèn “thịt” luôn mụ dì ghẻ, cuối cùng me. cô cũng phải vì vậy mà chết, cô vì muốn tránh khỏi sự truy sát của cha nên đến nương nhờ vào Kim Hoa Bà bà, từ đó đến giờ chưa từng tiếp xúc với bất cứ người nào.
Chợt thấy vết sẹo trên tay Thù nhi, tôi tò mò:
- Hê, Thù nhi cô nương, trên tay bà có vết gì thế? Ai cắn đấy?
- Đây là hồi nhỏ tôi cùng bà bà đi bắt một gã tên Trương Vô Kỵ, bị y cắn một cái, hại tôi tốn mấy trăm nghìn tiền tiêm phòng *** dại đấy.
Trương Vô Kỵ nghe vậy xám mặt, vội vàng kéo tôi ra một góc:
- Chết me. tao rồi mày ơi.
- Me. đại ca chết từ đời tám hoánh, còn đâu nữa mà die cơ chứ?
- Ừ thì chết tao, nó mà biết tao là thằng Trương Vô Kỵ thì chết.
- Nguy hiểm thật. – tôi chẹp miệng.
- Cho nên nếu có hỏi tên mày phải bảo tao họ Tăng, tên A Ngưu nhớ chưa?
- Không được đâu, lỡ cô ấy nhìn thấy chứng minh nhân dân của đại ca thì sao?
- Mày ngu thế? Tao dấu quách vào quần, nó không dám lục đâu, yên chí.
Thù nhi thấy hai đứa tôi chạy vào góc bèn nói tiếp:
- Hai ông vào trong đấy làm gì thế?
- Làm chuyện cần phải làm, bà hỏi làm gì? – tôi chống chế - thế cái thằng trời đánh Trương Vô Kỵ đấy đâu rồi?
- Thằng *** chết đấy biệt tăm biệt tích đâu rồi, không hiểu sao mấy năm nay tôi cứ nghĩ về nó, nhưng chẳng hiểu nó đi đâu, tốn không biết bao nhiêu tiền đăng báo tìm trẻ lạc rồi.
- Thôi bà ạ - tôi cố nén cười – cứ coi như bị *** cắn thì thôi.
Trương Vô Kỵ biết tôi chửi xéo hắn, bèn lén lấy chân đá mạnh vào mông tôi làm tôi tưởng như bị trời giáng.
- Ừ, quên thì quên – Thù nhi nói – mà tôi quên không khỏi, hai ông tên gì thế nhỉ?
- Ờ ờ… đây là - tôi lúng túng – là Tăng, Tăng A Ngưu, còn tôi là Sở Lưu Manh, anh em cùng cha khác bố với Sở Lưu Hương.
- Ừ một con trâu với một thằng lưu manh, tên hay đấy. – cô nàng cười phá lên.
Cũng may từ hôm đó nhờ quen cô nàng, chúng tôi được cô đem cả nước ngọt lẫn gà rán cho tránh được cảnh vừa uống nước lã đau bụng chết người vừa ăn rau quả hái trộm mà nơm nớp lo thuốc trừ sâu.
Nhưng kỳ lạ thay, mấy hôm nay lại chẳng thấy bóng dáng cô nàng đâu, Thù nhi đi đâu? Bị bắt cóc chăng? Hay bị thằng Sở Khanh nào dụ đỗ đi rồi? Vô lý, Thù nhi xấu như thế họa có thằng mù mới động vào, nhưng chưa chắc, biết đâu thằng kỹ sư đào mỏ nào không nhắm vào Thù Nhi mà nhắm vào của cải của cô chăng?
Đang chăm chú suy nghĩ, chợt tôi thấy Thù nhi đi về phía hang, chưa kịp reo mừng đã thấy mấy bóng dáng phía sau, định thần nhìn rõ, tôi chột dạ:
- Toi rồi đại ca ơi, con trời đánh Thù nhi dẫn bọn Hà Thái Xung, Vệ Bích, Thanh Anh đến rồi, bọn đấy mà đến đây thì anh em mình tạch trên đống gạch là cái chắc.
- Chết cha, làm thế nào bây giờ?
- 36 kế chạy là thượng sách.
Trương Vô Kỵ gõ đầu tôi đến cốp:
- Ngu thì cũng phải chừa cho người khác ngu với chứ, chân tao đang si cà que thế này thì chạy thế nào được.
Tôi chưa kịp cãi thì đã thấy cả bọn kia bao vây xung quanh, nhưng tại sao đôi mắt cô ta lại rưng rưng nước nhỉ? Hừm, đúng là nước mắt cá sấu.
Chợt nghe cô ta nói:
- Hai anh có thể hứa với tôi một chuyện được không?
- Bố khỉ, lại còn giở trò mèo khóc chuột. – tôi chỉ lầm bầm rồi dỏng tai lên mà nghe.
- Một trong hai anh có thể lấy em được không?
Tôi chợt giật mình, ngớ người ra chưa biết phản ứng sao đã nghe Trương Vô Kỵ nói:
- Được chúng tôi đồng ý.
Tôi giật mình cứ tưởng mình nghe nhầm, chợt ghé vào tai Trương Vô Kỵ nói nhỏ:
- Đại ca điên rồi chắc? Con Thù nhi này xấu như ma, sao lại cưới nó?
- Cô ấy có hoàn cảnh rất tội nghiệp – Trương Vô Kỵ chép miệng – các cụ có câu tốt gỗ hơn tốt nước sơn, phải quý trọng con người chứ.
- Đại ca – đôi mắt tôi rưng rưng xúc động – em kính trọng đại ca nhất sau em, không ngờ đại ca có thể hy sinh thân mình chỉ vì muốn cho cô ta được an lòng.
- Tao nói tao hy sinh bao giờ?
- Không phải đại ca vừa bảo sao?
- Tao nói tao lấy nó à? Tao đồng ý cho mày đấy chứ.
- Cái gì? – tôi giật nẩy người – đại ca điên rồi à? – con đấy xấu bỏ xừ, em thà đập đầu vào gối chết còn hơn.
- Mày điên thì có, bây giờ nó dẫn bọn Hà Thái Xung đến đây, chỉ có cách lấy lòng nó thì mới có hy vọng sống hiểu chưa?
- Nhưng em không lấy nó đâu, với nhan sắc của nó, em làm cả đời cũng chẳng đủ đi thẩm mĩ viện – chợt tôi nhìn thấy một cô gái xinh như tiên ở phía sau mà mãi sau này mới biết nàng tên Chu Chỉ Nhược, tôi chỉ vào cô ta nói – thà em lấy cô gái kia còn hơn.
Vừa lúc đó đã thấy gã họ Trương gõ đến cốp vào đầu tôi:
- Mỡ đấy mà húp, con bé đấy để tao. – rồi y hét lớn – Thù nhi cô nương, thằng đệ của tôi đã chấp nhận lấy bà rồi, bà cứ yên chí.
Chẳng biết có phải được lấy tôi không mà cô nàng đánh rõ máu, lại cộng thêm được Trương Vô Kỵ giúp đỡ, cô nàng nhanh chóng đẩy lui bọn Hà Thái Xung.
Nhưng tất nhiên, chúng tôi chỉ may mắn đến như vậy là cùng, khi chưởng môn Nga MY là Diệt Tuyệt sư thái đến, cả ba chẳng thể nào chống nổi Ỷ Thiên Kiếm lợi hại nên đành bị trói giật cánh khuỷu lôi đi.
Cũng may trên đường đi Chu Chỉ Nhược nhận ra Trương Vô Kỵ là người quen cũ nên đỗi xử khá ân cần nên cũng khỏi được cái chân gãy, tại sao ông trời bất công thế nhỉ, Trương Vô Kỵ lúc nào cũng được những cô gái xinh đẹp vây quanh còn tôi, chao ôi nhìn lại vợ mình mà tôi chỉ muốn mụ già Diệt Tuyệt vung Ỷ Thiên Kiếm lên chém ả làm mấy mảnh thì tốt biết bao.
Nhưng ông trời một lần nữa lại hại tôi, mụ Diệt Tuyệt đúng là già rồi còn đú, học người ta giả vờ từ bi định đem chúng tôi theo đến khi nào diệt xong ma giáo sẽ tính sổ luôn cả thể.
Nhưng ngựa quen đường cũ, vừa thấy giáo đồ Minh Giáo ở dưới chân núi lập trạm thu phí bắt cả phái Nga My quay lại mua vé mới cho vào thì mụ già đã rút thanh kiếm đến roẹt, thôi thế là toi một mạng.
Nào đã đủ, mụ còn huy động cả bọn đệ tử Nga My xông vào một thể chém giết cho đã tay.
Trong lúc hăng tiết vịt, mụ già vô tình đụng trúng phải tôi, bị ngã ngửa về phía sau, tôi tức giận thét lớn:
- Mụ điếm già, dừng tay lại.
Đang say máu lại nghe tiếng quát như vậy, Diệt Tuyệt sư thái quay lại quát lớn:
- Thằng nào tinh tướng thế?

To be continued ...

niemtintech
14-06-2011, 12:55 PM
Hồi 2
Gã Vô Kỵ lại gặp may mắn
Thấy mụ già Diệt Tuyệt nổi giận, tôi hoảng hồn vội vàng chạy vọt về sau lưng Trương Vô Kỵ.
Song ánh mắt như cú vọ của mụ vẫn nhìn chằm chằm về phía chúng tôi, không xong rồi, nếu để mụ hỏi chắc chắn mình thành ma mất, chợt trong đầu tôi nẩy ra một ý.
Trương Vô Kỵ chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị tôi đá thẳng vào mông, gã mất thăng bằng luống cuống lao về phía trước.
Mụ già Diệt Tuyệt thấy Trương Vô Kỵ “bước” ra bèn trừng mắt:
- Hừ, thì ra là mày hả con? Chán cơm thèm đất, thích nghe kèn rồi phải không?
- Ơ ơ…. – Trương Vô Kỵ lắp bắp.
- Đúng, - không để gã nói tiếp, tôi vội vàng la lớn – đại ca ta không phục bà, giả vờ xuất gia làm dáng xong rồi đi giết người như đồ tể. Nhưng người ở đây chỉ đòi mụ có mấy chục ngàn tiền vào cổng mụ ăn quịt thì chớ lại còn đòi giết sạch người ta, mụ có phải con người không?
Nghe tôi khích vậy, mặt mụ Diệt Tuyệt tím ngắt, mụ run rẩy nói trong cơn thịnh nộ:
- Gã họ Tăng kia, hôm nay không giết mi ta thề không bao giờ động đến món thịt giả cầy khoái khẩu của ta.
- Bà là kẻ xuất gia mà cũng ăn thịt giả cầy ư? – tôi khoái chí cười rộ lên.
Biết mình lỡ lời, Diệt Tuyệt vội vàng nói lớn:
- Hai ngươi muốn gài ta phải không? Nói mau, hôm nay tới đây nhằm mục đích gì?
- Tại hạ…- Trương Vô Kỵ lúng túng.
- Đại ca ta muốn mụ tha hết cho bọn họ, đồng thời cuốn xéo khỏi Quang Minh đỉnh này – tôi lập tức hét lớn.
- Không đời nào – Diệt Tuyệt rít lên – bọn mi có biết Quang Minh đỉnh là nơi Ma Giáo định cư, chúng tích hợp hàng trăm con gà vịt khắp nơi những mong dùng virus cúm H5N1 gây họa cho giang hồ, Diệt Tuyệt sư thái này phải thay trời hành đạo.
- Bốc phét – tôi gào lên – rõ ràng bà thèm ăn thịt gà nên mới đến cướp thì có, đại ca tôi nói nể tình bà già sắp đứt cước nên quyết định chấp bà ba chiêu.
- Hừm. – Diệt Tuyệt nói – nếu hắn tiếp được ba chiêu của ta ta sẽ tha cho bọn người ở đây.
Nghe vậy Trương Vô Kỵ mặt như mếu chạy tới chỗ tôi:
- Mày muốn tao chết phải không?
- Đại ca yên chí đi, mụ già này chắc sắp tàn rồi, Cửu Dương thần Công của anh lợi hại thế chắc chắn sẽ phá được thôi.
- Phá cái đầu mày. Tao mà có bề gì thì…
Trương Vô Kỵ chưa kịp chửi thêm đã thấy Diệt Tuyệt sư thái lao vun vút tới.
Trương Vô Kỵ không kịp phản ứng vội vàng co giò toan bỏ chạy.
Song y vừa nhấc chân, tôi sợ y bỏ chạy mụ sư thái không làm gì được sẽ trút giận sang tôi nên vội vàng đưa chân sang ngáng ngay chân y.
Trương Vô Kỵ ngã giập mặt xuống đất, song nhờ vậy lại tránh được phát chưởng bay ngang đầu gã.
Diệt tuyệt thấy vậy lại tưởng thân thủ gã cao cường nên khẽ lùi lại vận khí, mụ hét lớn rồi vận chưởng đánh tới.
Lần này Trương Vô Kỵ chạy đâu cho thoát, y bay vụt về phía sau người đập vào cành cây lớn, thấy vậy tôi không khỏi thầm lo, nếu mụ tiếp tục truy kích, đảm bảo Trương Vô Kỵ có mười mạng cũng chẳng đủ chết.
Song kỳ lạ thay, thấy Trương Vô Kỵ nằm thẳng cẳng dưới đất mụ Diệt Tuyệt chỉ thản nhiên trơ mắt đứng nhìn.
Tôi trầm trồ:
- Đúng là có chút phong cách chưởng môn, nếu mụ truy kích tiếp thì …
- Phong cách cái con khỉ - Trương Vô Kỵ kéo cổ tôi xuống – mày nhìn xuống chân mụ ý đi.
Tôi nghe lời nhìn xuống dưới chân mụ thì vỡ lẽ, hóa ra lúc bị đánh, Trương Vô Kỵ vội vàng rút tờ năm trăm ngàn ném xuống đất, mụ già Diệt Tuyệt thấy tiền thì mắt sáng rực vội vàng đè chân lên không chịu nhúc nhích, nhờ vậy gã Trương Vô Kỵ lại thoát chết một lần nữa.
Trương Vô Kỵ đứng dậy chuẩn bị tiếp thêm một chưởng nữa của Diệt Tuyệt sư thái, song xem thần sắc của sư thái chắc cũng nể tình 500 ngàn của Trương Vô Kỵ mà sẽ tha chết cho hắn phen này.
Nào ngờ lúc đó lại xuất hiện gã Hân Dã Vương tự nhiên kéo quân đến bao vây chọc tức mụ già Diệt Tuyệt, làm mụ lại nổi điên lên, xem ra phen này họ Trương muốn sống cũng khó.
Nào ngờ sau chưởng lực của Diệt Tuyệt sư thái Trương Vô Kỵ vẫn bình thản đứng yên như chẳng có chuyện gì.
Chưởng xong, Diệt Tuyệt sư thái chỉ lạnh lùng hừ một tiếng: “Giỏi lắm rồi kéo cả bọn đi mất.”
Đám Minh Giáo reo hò ầm ĩ, tôi cũng hồ hởi chạy lại:
- Đại ca, đại ca giỏi thật đấy.
- Giỏi cái con khỉ - Trương Vô Kỵ cúi xuống nói nhỏ - mụ già sợ bọn người của Hân Dã Vương, chưởng vừa rồi nhẹ như đuổi muỗi, thấm vào đâu.
- Thì ra là thế. Số đại ca đỏ thật đấy.
- Tất nhiên, nhưng đỏ thì đỏ, tao vẫn phải thanh toán mày tội dám gài tao tí nữa làm tao toi mạng.
Vừa lúc đó, tiếng cười the thé vang lên, liền sau đó, bóng dáng cô vợ yêu quái của tôi đã bay vọt lên trời.
Hân Dã Vương kêu lớn:
- Thanh Dực Bức Vương thả con gái tao ra.
Tôi ngạc nhiên vô cùng không ngờ Hân Dã Vương lại là ông già vợ của tôi, nhanh như chớp tôi nghĩ ra cách vẹn cả hai đường.
Tôi vội vàng chạy vọt theo hắn hét lớn:
- Thanh Dực Bức Vương, ngươi định bắt cóc tống tiền phải không? Mau đứng lại cho ta.
Trương Vô Kỵ ngẩn người ra, tưởng tôi đuổi theo tìm vợ nên cũng đứng sững ra không tính sổ nữa.

* * *

Dĩ nhiên tôi dại gì đuổi theo bọn chúng, chỉ chạy được chừng vài ba cây số, tội đàng hoàng rúc vào bụi cỏ bên đường đánh một giấc ngon lành.
Đến lúc mở mắt, tôi chợt thấy một lão trọc tay xách một túi vải to tổ bố bước đi trên đường, thầm nghĩ nhà sư làm gì có gì mà xách, chắc lão này lấy ở đâu rồi, tôi phải tìm cớ đi theo chôm lại mới được.
Nào ngờ trong chiếc túi ấy lại là Trương Vô Kỵ, đồng thời tôi còn bám theo vô tình nghe được lão tặc Thành Khôn nói lớn trước đám đông quần hùng Minh Giáo đã bị hắn đánh lén:
- Hế hế, đệ tử ta Tạ Tốn không biết ta có mối thù thâm sâu với Minh Giáo, nó đem tất cả tài sản gửi cho ta, cuối cùng ta giết cả nhà bọn chúng, nhằm gây mối hận giữa Minh giáo với võ lâm, quả nhiên thằng dở người ấy vì tìm ta mà tàn sát bao người, đồ đệ ngoan, chỉ có ta ở giữa kiếm được bộn tiền của tên đầu đất đó.
Nghe đến đó, Trương Vô Kỵ gầm lên rồi vùng vẫy đủ đường tìm cách thoát khỏi chiếc túi nhưng than ôi, chiếc túi rắn chắc vô cùng, gã lại chỉ có đôi bàn tay trần, làm sao phá nổi, mãi đến lúc đó tôi mới chạy tới:
- Đại ca, anh đừng xúc động quá từ từ để em tìm cách.
- Nhanh lên – Trương Vô Kỵ giục – lỡ thằng Thành Khôn chạy mất tao biết đi đâu mà đòi tiền.
- Hóa ra anh tìm nó để đòi tiền à?
- Chứ không thì vì cái quái gì? Mau lên.
- Từ từ, em có đem con dao tổng hợp ở đây, yên chí, cái túi này chỉ là muỗi.
- Mày bớt bốc phét đi, nhanh lên.
Roẹt một đường, chiếc túi càn khôn của hòa thượng nọ đã bị rạch một miếng to tướng, Trương Vô Kỵ lồm cồm bò ra song nghĩ về món gia tài của nghĩa phụ mình đang bị Thành Khôn xù mất, gã hấp tấp vọt tới đuổi theo.
Tôi cùng gã đuổi theo đến phòng một cô gái thì thấy một một cô gái đang bị một ả khác dí dao vào cổ.
Ối chao ôi, nhìn thấy gương mặt cô ta so với cô vợ hờ của tôi cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, ai đời mặt đầy tàn nhang, miệng lại méo xệch. So với cô gái đang cầm dao chĩa vào cổ cô ta đúng là địa ngục so với thiên đàng.
Cô gái cầm gươm chính là Dương Bất Hối, Bất Hối nghe cha mình bị Thành Khôn đánh lén bèn chạy tới xem xét quên cả mối nghi ngờ dành cho cô bé Tiểu Chiêu tội nghiệp.
Nhưng gã Trương Vô Kỵ này đúng là số đỏ, nhờ cứu được cô ta mới được cô ta chỉ cho đường hầm trong căn phòng.
Nhìn miệng hầm tối om, tôi chợt nuốt nước bọt:
- Đại ca ơi, lỡ thằng cha Thành Khôn chờ sẵn ở dưới tặng anh em mình mỗi đứa một đao thì đúng là oan mạng.
- Mày nói cũng phải. – Trương Vô Kỵ trầm ngâm rồi bất chợt xô tôi xuống dưới.
Tôi chưa kịp kêu đau đã nghe giọng hắn oang oang:
- Sao có gì không?
- Không có.
Ngay sau câu trả lời của tôi, Trương Vô Kỵ và cô gái Tiểu Chiêu lao vù xuống dưới.
- Chỉ giỏi lợi dụng người ta. – tôi làu bàu.
Song Thành Khôn đúng là tên *** chết, hắn dùng bẫy bắt chúng tôi vào trong căn nhà đá rồi chặn đá ở bên ngoài.
Tình huống vô cùng nguy hiểm, đúng lúc đó lại vô tình tìm thấy di ngôn của giáo chủ Dương Đỉnh Thiên và tấm da dê ghi Càn Khôn Đại Na Di.
Kỳ lạ thay, mang tiếng tuyệt thế thần công mà chẳng có ích gì, trong khi Trương Vô Kỵ đang mải mê ngắm bức vẽ, tôi bực mình cầm cây đuốc ném vèo đi.
Cây đuốc bay vụt qua mặt Tiểu Chiêu, cô bé kêu ối lên rồi lấy tay bưng mặt.
Cả tôi và Trương Vô Kỵ ngạc nhiên nhìn sang, chao ôi, gương mặt cô ta bây giờ đẹp tuyệt vời, cứ như tiên nữ giáng trần vậy.
Hóa ra bó đuốc của tôi vô tình làm xém chiếc mặt nạ da của cô ta, đồng thời còn cháy mất một góc áo của cô ta lộ ra làn da trắng muốt.
Chợt quay lại nhìn Trương Vô Kỵ tôi kêu lên:
- Đại ca.
- Gì thế? – Trương Vô Kỵ giật mình.
- Máu mũi anh đang chảy kìa – tôi quay mặt đi lầm bầm – máu gái đến thế là cùng.
Trương Vô Kỵ lúng túng cúi xuống lau mặt.
Sau khi cởi tạm chiếc áo khoác cho Tiểu Chiêu, tôi quay sang nhìn tấm bản đồ, thì thật kỳ lạ, từng hàng chữ hiện ra.
Cả bọn ồ lên kinh ngạc.
Song vẫn là công cốc, chữ trên tấm da dê ngoằn nghèo như giun bò, đọc tới đọc lui vẫn chẳng biết tiếng nước nào.
Tôi bực mình càu nhàu:
- Bảo dại ca mãi rồi, chịu khó đi học ngoại ngữ đi, sau này dễ xin việc hơn, giờ mới thấy quý chưa? Mình mà dịch được tấm da dê này có phải xong rồi không?
- Mày nói ngon như ăn óc, biết đây là chữ gì? Tiếng anh cũng vô dụng thôi em ơi.
Trong lúc hai chúng tôi cãi nhau, Tiểu Chiêu ồ lên một tiếng rồi nói:
- Thôi hai ông ơi, đây là tiếng Iraq, tôi biết đọc.
- Iraq? Bà có nhầm không đấy? – tôi ngạc nhiên kêu lên – lại bốc phét hả?
- Đừng khinh nhau thế nhớ, dù gì tôi cũng có bằng C tiếng Iraq đang hoàng đấy.
- Bằng dỏm chứ gì? Thời buổi này mà có người dạy tiếng Iraq. – tôi bĩu môi.
- Không tin thì để tôi đọc cho mà nghe.
Tiểu Chiêu tức khí rồi đọc một lèo toàn tâm pháp võ công tôi chẳng hiểu gì nên tha thẩn đi xung quanh thắc mắc chẳng biết có phải Sadam Husen đến đây ẩn náu rồi để lại tâm pháp võ công không nữa mà để bây giờ gã Trương Vô Kỵ tập luyện như điên.

Thấy hay thì nhấn Thanks nha
To be continued ...

niemtintech
14-06-2011, 12:55 PM
o0... Hồi 3 ...0o.
Cái Vỏ Chuối Tai Hại


Có bản dịch tiếng
Iraq của Tiểu Chiêu, Trương Vô Kỵ nhanh chóng đẩy được phiến đá sang một bên, cả ba chúng tôi mừng rỡ vô cùng, vội vàng nhẩy vọt ra khỏi cửa động.
Vừa chạy ra ngoài, gã Trương Vô Kỵ đáng ghét lập tức chạy tới tán Tiểu Chiêu còn sai tôi chạy đi thám thính tình hình của Quang Minh đỉnh.
Vừa chạy vừa lầm bầm nguyền rủa họ Trương đáng ghét, tôi chạy thục mạng lên Quang Minh đỉnh, vô phúc thật, nếu Tiểu Chiêu mà đổ tên Vô Kỵ đó thì đúng là uổng quá.
Đúng như tôi dự đoán, lúc quay về, tên Trương Vô Kỵ đang ngồi cưa cẩm cô nàng Tiểu Chiêu ngây thơ, nhìn đôi mắt cười tít lự không biết trời trăng của hắn, nếu không phải sợ hai môn thần công Càn Khôn Đại Na Di và Cửu Dương Thần Công có lẽ tôi đã cho hắn mấy đấm.
- Đại ca, - tôi thở hổn hển – em nhìn thấy bọn ngũ đại môn phái đang bao vây đỉnh Quang Minh, quần hùng Minh Giáo đều thất tha thất thểu nằm dưới đất không ai còn sức lực, nhìn như mấy con gà bị cúm vậy.
- Ta biết rồi. – Trương Vô Kỵ thản nhiên trả lời.
- Đại ca có tài tiên đoán hay sao?
- Thực ra mày cũng có thể có tài tiên đoán nếu mày có trong tay một cái …… đài RADIO.
Dứt lời, gã vòng tay ra đằng sau rút ra chiếc đài Radio mini rồi thủng thẳng nói tiếp:
- Đài phát thanh đang tường thuật trực tiếp từ nãy giờ, quần hùng Minh Giáo bị tên khốn nạn Thành Khôn ám toán, hắn sử dụng Virus khiến bọn họ bây giờ từ trên xuống dưới ai cũng mắc bệnh Sard. Cũng may nhờ có Thiên ưng giáo của ********* ta đến nơi tiếp viện kịp thời nên tạm thời họ vẫn có thể giữ được tính mạng.
- Đại ca biết thế rồi sao còn bắt em đi trinh thám? – tôi gào lên, song trong lòng cũng thầm hiểu tên khốn này muốn tống cổ tôi đi chỗ khác để dễ dàng tán Tiểu Chiêu, đồ trời đánh.
Nghĩ vậy song tôi cũng cố nhịn nói:
- Nhưng anh có biết lúc này tình hình thế nào không?
- Đài đang nghe dở thì hết pin, bực mình thật.
- Lúc em đến ông ngoại của anh Hân Thiên Chính đang bị mấy tay cao thủ vây đánh, sức lực hao mòn, bây giờ còn bị đại sư bá của anh lỡ tay đả thương nữa.
- Thật vậy sao? Chết rồi, mau tới đó kẻo trễ mất.
- Chuyện gì vậy? – tôi và Tiểu Chiêu đều ngạc nhiên hỏi – huynh sợ lão tiền bối gặp chuyện bất trắc ư?
- Ừ. Ông ấy chưa biết ta còn sống, chắc di chúc chưa có tên ta vậy có phải mất phần không.
Nói rồi không chờ thái độ của chúng tôi, Trương Vô Kỵ vắt chân lên cổ mà chạy đến chiến trận, thật không ngờ quyết tâm của gã lợi hại đến vậy, ngay cả kẻ có khinh công tuyệt thế là tôi cũng chẳng đuổi kịp.
Đến lúc tôi và Tiểu Chiêu chạy đến đã thấy Bạch Mi ưng Vương nằm thở hổn hển dưới đất nhưng gương mặt nở một nụ cười rất tươi, có lẽ do nghe Trương Vô Kỵ nói hắn chính là cháu của ông ta.
Trương Vô Kỵ thì đang sử dụng tuyệt thế thần công Càn Khôn Đại Na di tấn công hai phái Hoa Sơn và Tung Sơn tơi bời hoa lá.
Tôi vội vàng chạy tới hỏi người gần đó:
- Đại ca này, tên tiểu tử kia là ai vậy?
- Không biết nữa – người đó trả lời – chỉ biết gã một mực chạy tới không cho chưởng môn phái Thanh Thành giết Bạch Mi Ưng Vương, sau khi đả bại ông ta lại công khai đòi Ngũ đại phái không được làm hại Minh Giáo.
Kỳ lạ thật, mọi khi Trương Vô Kỵ đại ca của tôi nhát như cáy, hôm nay tự nhiên lại tỏ vẻ hiệp nghĩa thế không biết, đấy còn chưa kể đôi mắt của Chu Chỉ Nhược cô nương đang nhìn gã đầy bất mãn vì thấy gã công khai chống đối lại phe mình.
Lúc dòng suy nghĩ của tôi vừa dứt, Trương Vô Kỵ đã đả bại cả tứ đại cao thủ của hai phái, tôi vội vàng chạy đến nơi.
- Đại ca, sao tự nhiên hôm nay anh ra tay nghĩa hiệp thế? Đổi tính rồi à?
- Ừ. Dương Tiêu vừa hứa với ta, nếu ta đuổi đánh bọn Ngũ đại phái sẽ tặng ta sáu mươi triệu.
- Đại ca vớ bở rồi còn gì nữa, nhưng không dễ ăn đâu.
- Yên chí đi, chuyện nhỏ như con thỏ - Trương Vô Kỵ cười lớn – thần công tao đã luyện thành, bọn ngũ đại phái chỉ là cống rãnh thôi.
Chưởng môn Thiếu Lâm nghe gã nói vậy bèn nổi cơn thịnh nộ, gầm lên một tiếng rồi vung thiền trượng bổ xuống đầu Trương Vô Kỵ.
Trương Vô Kỵ lập tức né người sang một bên tránh khỏi nhát trượng nặng ngàn cân đó. Liên tiếp sau đó, hòa thượng cứ đánh xuống, còn Trương Vô Kỵ chẳng hề trả một đòn.
Hòa thượng tức giận dừng tay nói:
- Các hạ nhất định không chịu đánh trả phải không?
- Tại hạ không muốn. – Trương Vô Kỵ trả lời.
- Tại sao? Các hạ cho rằng lão nạp không xứng để động thủ phải không?
- Không phải – Trương Vô Kỵ cười khổ - thực ra thấy chiếc thiền trượng bằng vàng của ngài quý giá quá, nếu tai hạ lỡ tay đánh gãy nó thì bán sẽ mất giá.
- Hừm – hòa thượng kêu lớn – nếu vậy ta sẽ bỏ thiền trượng đấu tay bo với nhà ngươi.
- Ok. Có ngon thì nhào vô kiếm ăn.
Nói là làm, phương trượng ném chiếc gậy qua một bên, song không quên sai ba tên đồ đệ chạy sang canh giữ đề phòng Minh Giáo có kẻ nào táy máy tay chân lại chạy tới “cầm nhầm”.
Nhưng ngay sau đó, ông dùng Thiếu Lâm Quyền Pháp xông tới đấm tới tấp vào mặt Trương Vô Kỵ. Lạ thay, phương trượng đánh chiêu nào, Trương Vô Kỵ đánh lại chiêu thức y hệt, đến hơn mấy chục chiêu bất phân thắng bại.
Phương trượng đại sư hoảng hồn lùi ra khỏi vòng chiến:
- Quyền pháp này ngươi học ở đâu?
- Lão muốn biết à? Chi tiền hoa hồng rồi tôi chỉ cho.
- Bộ quyền này là Thiếu Lâm bí truyền, đâu lý do gì ngươi sử dụng như vậy?
- Thiếu Lâm bí truyền à? – Trương Vô Kỵ cười rộ lên – ông có biết cuốn quyền pháp này đã bị đệ tử của ông lén đưa ra ngoài nhà in lậu in thành hàng trăm hàng ngàn bản lưu truyền khắp giang hồ rồi không?
- Vô lý.
- Không tin ông cứ vào trang web SachInLau.com xem đảm bảo cuốn Thiếu Lâm Quyền Pháp của lão thuộc hàng best seller đấy.
Phương trượng nghe vậy xấu hổ vô cùng vội lùi ra phía sau.
Tôi thấy vậy vội vàng chạy ra nói lớn:
- Các vị, thực ra cuộc tập kích ngày hôm nay và tin đồn về gà H5N1 của Minh Giáo đều do bàn tay của một kẻ đứng đằng sau xúi giục, các vị không nên nghe lời tiểu nhân mà hại oan người tốt.
- Kẻ đó là ai? – cả bọn kêu lên.
- Kẻ đó chính là Thành Khôn, sau khi hắn chán để tóc model nên đến Thiếu Lâm tự xuất gia cạo đầu theo mốt Ronaldo với nickname là Viên Chân.
- Hừm, - phương trượng Thiếu Lâm nói lớn – ngươi đừng ngậm máu phun người, Viên Chân đã bị bọn Ma Giáo các ngươi dùng virus cúm gà tấn công chết không thể đối chứng, ngươi muốn nói gì chẳng được.
- Đại sư, đã chứng tử kỹ càng rồi chứ?
- Giấy chứng tử do đích thân lão phu ký, làm sao giả được.
- Khó nói lắm, thời buổi này đến tiền còn làm giả được giấy chứng tử đã bõ bèn gì.
Đúng lúc đó, mụ Diệt Tuyệt rẽ đám đông đi tới. Vừa nhìn thấy tôi, mụ gầm lớn định xông tới, có lẽ nhớ ra mối thù thịt giả cầy cũng nên. Vừa thấy bộ mặt cô hồn đó, tôi hoảng hồn chạy vụt ra phía sau Trương Vô Kỵ:
- Đại ca ơi, cứu em.
- Sư thái, người đã tha cho chúng tôi một lần xin thứ tha nốt lần này. - chắc chắn đại ca tôi vẫn choáng vì ba chưởng của mụ nên mới quên mình có tuyệt thế võ công cất giọng năn nỉ.
Nhưng đầu mụ Diệt Tuyệt này còn cứng hơn trâu, nào chịu nghe lời của gã, mụ không nói không rằng rút thanh Ỷ Thiên Kiếm chém sa sả như chặt thịt.
Nhưng càng đánh, mụ càng phát hiện Trương Vô Kỵ bản lĩnh cao tuyệt, thậm chí đến lúc bị gã cướp thanh kiếm báu trong tay mà cũng chỉ biết bó tay đứng nhìn.
Trương Vô Kỵ có lẽ vẫn muốn cưa cẩm Chu Chỉ Nhược nên không muốn gây hấn với phái Nga My, gã vội vàng đưa thanh kiếm cho Chu Chỉ Nhược hòng lấy lòng người đẹp.
Thấy Chu Chỉ Nhược má đỏ hồng vì thẹn, đôi chân dài như người mẫu bước lại từ từ phía gã, Trương Vô Kỵ khoái chí cười đến tít mắt, chẳng biết trời trăng gì nữa.
Song đúng lúc đó, mụ già Diệt Tuyệt hét lớn một tiếng khiến Chu Chỉ Nhược tội nghiệp của tôi giật thót mình.
Nào ngờ dưới chân nàng nằm chình ình một chiếc vỏ chuối, Chu Chỉ Nhược đang hoảng hồn lập tức ngã nhào về phía trước.
Trương Vô Kỵ thấy nàng ngã tới thầm nghĩ đúng là cơ hội bằng vàng trời cho để ôm nàng nên nhào tới mà quên đi trên tay Chu Chỉ Nhược đang cầm là thanh Ỷ Thiên Kiếm sắc bén nhất thế gian.
Tiểu Chiêu kêu lên một tiếng thất thanh.
Máu trong người Trương Vô Kỵ phun ra như mưa.
Trương Vô Kỵ bị đâm thủng ngực, ngồi phịch xuống đất, Chu Chỉ Nhược hãi hùng nhảy lùi về phía sau, thanh Ỷ Thiên Kiếm bị rơi xuống đất đến coong.
Diệt Tuyệt sư thái lạnh lùng trừng mắt nhìn Chu Chỉ Nhược rồi nói với ác nữ Đinh Mẫn Quân:
- Lấy vải bọc kỹ thanh kiếm này lại rồi đem nó đi xét nghiệm xem có virus HiV không? Lỡ sau này ta dùng bị nhiễm thì chết.
Rồi mụ quay sang nói với Tống Viễn Kiều:
- Phái Nga My chúng tôi đã tận lực rồi, đại cục bây giờ chỉ còn biết trông cậy vào Võ Đang thôi.

Thấy hay thì nhấn Thanks nha
To be continued ...

niemtintech
14-06-2011, 12:56 PM
.o0... Hồi 4 ...0o.

Lên Làm Giáo Chủ



Biết Tống Viễn Kiều là người nhân đức không nỡ xuống tay với kẻ bị thương nặng, con trai ông là Tống Thanh Thư vội vàng chạy tới nói:
- Cha, cha không nỡ ra tay thì để hắn cho con, đảm bảo hôm nay về đến nhà, tía má nó cũng chẳng nhận ra.
Thì ra trước giờ Tống Thanh Thư cũng có cảm tình với Chu Chỉ Nhược song thấy nàng cao ngạo, chỉ để ý đến Trương Vô Kỵ nên nổi lòng ghen bậy, thừa dịp này muốn ra tay vừa lấy le với người đẹp vừa lập công cho Ngũ đại phái.
Tống Viễn Kiều lúc đầu tỏ vẻ không bằng lòng nhưng Ân Lê Đình sẵn mối thâm thù với Dương Tiêu bèn gật đầu đồng ý, Tống Thanh Thư mừng như bắt được vàng, lập tức xông ra vung kiếm đâm vào người Trương Vô Kỵ.
Tôi hoảng hồn định xông ra nhưng thấy mụ Diệt Tuyệt vẫn lườm tôi như muốn ăn tươi nuốt sống tôi chột dạ đứng im thin thít.
Trương Vô Kỵ thấy Tống Thanh Thư hành động như vậy thì bực lắm, bèn Càn Khôn đại na di hất cái vỏ chuối dưới đất đúng chân Tống Thanh Thư,.
Tống Thanh Thư không ngờ có môn thần công thần kỳ như vậy, lại đạp phải chiếc vỏ chuối ngã xõng xoài dưới đất.
Tống Viễn Kiều cũng phải nhăn mặt vì xấu hổ, ông nói lớn nhận thua, song Ân Lê Đình vội vàng chạy tới nói:
- Vị thiếu hiệp này ta tâm phục cũng không có gì nói với Minh Giáo, song ta và Dương Tiêu có mối thù sâu tựa biển, không thể không giết hắn.
Trương Vô Kỵ hoảng vía, biết mình bị trọng thương không thể nào đánh lại Ân Lê Đình nhưng tiền của Minh Giáo cũng không thể không lấy, cuối cùng y nghĩ ra một cách rồi giả vờ thều thào nói:
- Lục thúc, thúc giết con đi.
Quả nhiên Ân Lê Đình nhận ra y là Trương Vô Kỵ, bèn dừng tay.
Đúng lúc đó lại thấy Dương Bất Hối xông tới nói:
- Cha tôi làm gì mà ông định giết?
- Cô? Hiểu Phù…
- Hiểu Phù là mẹ của tôi.
- Mẹ của cô bị tên trời đánh kia hại chết, tôi phải trả thù.
- Vớ vẩn. – Dương Bất Hối nói – giết mẹ tôi là mụ già Diệt Tuyệt kia kìa, ông muốn trả thù thì đi sang giết bà ấy đi.
- Vô lý, không thêt như thế, Diệt Tuyệt sư thái là sư phụ của mẹ cô, làm sao giết cô được?
- Không sai – Diệt Tuyệt đột nhiên lớn tiếng nói – con tiện nữ Kỷ Hiểu Phù đúng là do bần ni đánh chết, năm xưa ả giấu ta, lén lút ra ngòai ghi lô đề cuối cùng thiếu nợ lung tung, cuối cùng phải gặp Dương Tiêu để vay với lãi suất cắt cổ, lãi mẹ đẻ lãi con, cuối cùng xác định không thể thu hồi lại món nợ đã đòi, Dương Tiêu cho nó hai con đường để lựa chọn một là vào vũ trường làm vũ nữ, hai là làm vợ của y, sau một hồi mặc cả trả giá, nó chấp nhận làm tình nhân của họ Dương trong một tuần, đứa nghiệt chủng này chính là kết quả của mối duyên tình khốn nạn đó. – ngừng một lát bà lại nói tiếp – cách đây mấy năm, ta có gặp nó và định truyền Ỷ Thiên Kiếm cho nó với điều kiện phải đích thân giết chết Dương Tiêu nhưng nó bằng mọi giá cũng không chấp nhận.
- Cô ấy không chấp nhận chỉ vì đã đứng ra bảo lãnh cho cô ấy được tham gia một tua hụi lớn – Dương Tiêu thở dài- dĩ nhiên nếu tôi có bề gì, cô ấy vô phương gỡ lại số tiền năm xưa.
- Ta không tin – Ân Lê Đình gào thét rồi vụt bỏ chạy.
- Lục thúc – Trương Vô Kỵ nói với theo – đừng chạy nhanh quá, nhồi máu cơ tim chết đấy.
Lần lượt ngũ đại phái lục đục kéo nhau xuống núi, quanh đi quẩn lại chỉ có một mình Minh Giáo ở lại rên la ầm ĩ.
Trương Vô Kỵ lại được hai cô gái xinh như mộng là Tiểu Chiêu và Dương Bất Hối dìu vào đại sảnh, miệng hắn không ngớt rên hừ hừ lại vờ đụng chạm hai cô gái khiến tôi tức lộn cổ.
Vừa vào trong một lát mới nghe tiếng xôn xao ở phía dưới chân núi vọng lên, hóa ra Cái bang bắt đầu tấn công lên núi.
Dương Tiêu hoảng hồn:
- Thôi toi rồi, đám ăn mày có đến mấy vạn tên, lấy đâu ra tiền mà cho chúng bây giờ.
Trương Vô Kỵ vốn nhát như cáy, vừa nghe vậy đã vội vàng định chạy vào đường hầm thoát thân.
Dương Tiêu nghe đến đường hầm thì lập tức mừng rỡ kêu thầm là có đường thóat thân, song quy định của Minh Giáo vô cùng khắt khe, không có lệnh của giáo chủ lại không vào được.
Trương Vô Kỵ biết vậy bèn nói lớn:
- Tức là các ông không vào được phải không? Vậy thì thanh toán tiền công cho tôi để tôi vọt vào trong hang cho khỏe, mặc xác các người.
- Tôi cũng muốn lắm – Thanh Dực Bức Vương nói – nhưng không có chữ ký của giáo chủ, ai dám xuất kho quá một triệu chứ?
- Các ông định ăn quịt hả? Nói cho mà biết nhớ, thằng này không dễ bắt nạt đâu.
- Đại ca – tôi nghĩ đến món tiền khổng lồ bị người khác quịt mất không khỏi xót ruột bèn nói – thế thì huynh làm giáo chủ đi.
- Ý hay đấy – Bạch Mi Ưng Vương cười rộ lên – ta đồng ý.
- Nhưng Trương Vô Kỵ không phải người trong Minh Giáo.
- Tôi đã học được Càn Khôn Đại Na Di ai dám nói không được. – Trương Vô Kỵ lớn tiếng – nào bây giờ đưa giấy đây tôi ký.
- Đại ca – tôi thì thầm vào tai gã nói nhỏ - giờ đại ca là giáo chủ minh giáo, toàn bộ tiền bạc đều là của đại ca, việc quái gì phải xuất như thế?
- Sao mày không nói sớm? OK.
- Khoan đã đại ca ơi, trước tiên phải cứu họ đã, họ mà chết thì chẳng có ai đưa tiền cho anh đâu.
- Thế thì cả bọn vào trong hầm khẩn trương.
Nghe Trương Vô Kỵ nói vậy, cả bọn hớn hở chạy ùa vào cổng tầng hầm.
* * *

Sau khi lên làm giáo chủ, Trương Vô Kỵ đích thân thống lĩnh quần hùng Minh Giáo đi liên lạc với giang hồ chính phái những mong giang hồ không còn sóng gió, hắn cũng có thể yên tâm ngồi trên chiếc ghế giáo chủ để hưởng phúc.
Nhưng trên đường đi lại gặp Ân Lê Đình bị đánh tàn phế tay chân, Trương Vô Kỵ đành phải cử Dương Bất Hối ở lại chăm sóc.
Lúc đầu Dương Bất Hối nằng nặc không nghe, song nghe nói Ân Lê Đình có tiền bảo hiểm hậu hĩnh, Trương Vô Kỵ lại hứa tăng lương chăm sóc cho thị lên gấp đôi, nên cuối cùng cũng êm chuyện.
Càng lạ hơn, lúc lên đến Thiếu Lâm Tự, ngôi chùa lại trở thành hoang phế, chẳng có lấy một bóng người.
- Quái lạ - Trương Vô Kỵ ngạc nhiên – sư sãi Thiếu Lâm đâu mà không ra tiếp đón chúng ta nhỉ?
- Bọn họ bỏ chùa đi bụi rồi ư?
- Vô lý, dù có bỏ chùa đi bụi thì cũng không thể đi bụi tập thể như vậy được. Huống hồ Thiếu Lâm là nơi kiếm tiền cực tốt, lý do gì họ bỏ đi bất ngờ như vậy?
- Ừm.
- Mau chạy vào bên trong xem họ có quên cái gì không? Chúng ta phải khoắng cho bằng sạch chớ bỏ sót món nào đấy.
Song đi vào bên trong, chỉ có tám pho tượng quay lưng vào trong tường.
Trương Vô Kỵ kêu rộ lên:
- Hô hô, nhìn này, model tượng diện bích sám hối, hô hô.
- Đại ca ơi, chịu khó suy nghĩ đi, trên giang hồ chưa từng nói đến mốt này, chắc chắn Thiếu Lâm Tự chẳng phải trại tâm thần để xếp tượng một cách dở hơi thế này.
- Mày nói có lý, thế thì xoay nó trở lại chỗ cũ đi.
- Sao lại là em?
- Vì tao là đại ca, còn mày là đàn em.
- Sao không sai bọn Dương tả sứ hay Thiết Bất Đắc ý?
- Nếu bọn họ làm thì tao phải tốn thêm tiền công tác phí, chao ôi, tốn kém lắm.
- Keo bẩn đến thế là cùng.
8 bức tượng to tổ bố vừa xoay ra đã hiện ra tám chữ:
TRƯỚC DIỆT THIẾU LÂM, SAU TRIỆT VÕ ĐANG.
- Toi rồi đại ca ơi, bọn chúng định tiêu diệt Võ Đang đại ca ơi.
- Thôi chết rồi, chữ ký của ông già Trương Tam Phong rất có giá trị, tao định chuyến này về chôm mấy cuốn sách của ông ấy đem ra chợ đen bán, để bọn chúng tiêu diệt phái Võ Đang thì đúng là uổng công.

Thấy hay thì nhấn Thanks nha
To be continued ...

niemtintech
14-06-2011, 12:56 PM
.o0... Hồi 5 ...0o.
Triệu Mẫn


Trương Vô Kỵ hoảng hồn hoảng vía, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy về Võ Đang.
Song chưa ai đen bằng hắn ta, chạy nửa đường bị quan phủ phát hiện chưa có giấy phép cưỡi ngựa, thế là mất toi hai con ngựa, hai huynh đệ đành phải đi bộ.
Được ít lâu sau, đám người Dương Tiêu đuổi kịp hai chúng tôi, vậy cũng tốt, khỏi phải lo vấn đề ăn ở, Dương Tiêu lại có giấy phép cưỡi ngựa hạng 3 đi lại thoải mái mà chẳng sợ gặp mấy tên sai dịch vô lương tâm suốt ngày đòi tiền mãi lộ.
Nhưng dù gấp gáp đến đâu, tính xấu của Trương Vô Kỵ mãi mãi không bỏ, chạy một đoạn lại phải vào quán rượu ăn uống.
Trên tửu lầu khá cao, tại bàn tiệc dạng VIP, cả bọn đang nhồm nhoàm ăn uống phủ phê chợt Trương Vô Kỵ sững người nhìn về phía trước.
Tôi ngạc nhiên nhìn theo chợt thấy một đám người đang đi lên lầu.
Người đi đầu tiên gương mặt trắng trẻo, có thể nói cũng là một mĩ nam tử.
Thấy Trương Vô Kỵ nhìn gã chăm chăm tôi ngạc nhiên:
- Đại ca, bộ anh thành pê đê rồi hay sao mà nhìn vào gã kia chăm chăm thế?
Trương Vô Kỵ gõ đầu tôi một cái đau điếng rồi nói nhỏ:
- Nó là con gái.
- Sao đại ca biết?
- Xưa nay tao chỉ cần nhìn qua là biết ngay, cần gì phải hỏi.
- Mắt đại ca nhìn gái sao tinh thế? Nhưng có ích gì? Nếu là con gái mà cải trang thành con trai thì đích thị là hạng xăng pha nhớt rồi, mê mệt làm gì chứ?
Nói đến đó, tên gái giả trai nhìn thấy chúng tôi bèn mỉm cười thật tươi rồi quay trở xuống lầu.
Lúc này Dương Tiêu nói:
- Giáo chủ, người có thấy bảo kiếm của y không?
- Là kiếm gì?
- Ỷ Thiên Kiếm.
- Vô lý – tôi kêu lên - Ỷ Thiên Kiếm là vật sở hữu của phái Nga My, con nhỏ này sao lại có nó? Đó có phải hàng nhái không?
- Không thể. Nếu không phải hàng xịn làm sao qua mắt ta?
- Vậy nó chôm được của mụ già đó chăng?
- Điều này càng vô lý hơn, mụ già đó biết thanh kiếm này vô cùng quý báu làm sao có thể để người ta lấy được dễ dàng như vậy?
Cuộc đối thoại đến đó lại thấy một người chạy lên, hắn cung kính vòng tay nói với Trương Vô Kỵ:
- Công tử, thiếu gia nhà tôi gửi tấm danh thiếp này đến người, đằng sau có ghi rõ địa chỉ mong công tử đến tối ghé thăm.
Trương Vô Kỵ vừa nghe bốn chữ “đến tối ghé thăm” mắt đã sáng rực, trong đầu hắn nảy ra bao nhiêu ý định bậy bạ, mặc kệ tôi, Dương Tiêu và Vi Nhất Tiếu khuyên can thế nào cũng mặc kệ.
Cuối cùng cả ba chúng tôi buộc lòng phải đi theo bảo vệ y, dù sao y cũng là giáo chủ, không có chữ ký của y, mọi việc chi tiêu trong Minh giáo không thể diễn ra như hiện tại, bọn họ cũng sẽ bị trừ tiền lương đến sạt nghiệp vì tội không bảo đảm an toàn cho giáo chủ.
Trang viện của cô gái hồi sáng thanh tao thi nhã không thua khách sạn 5 sao, thức ăn còn ngon hơn nhà hàng, vừa nhìn thấy tôi đã thèm đến rỏ rãi.
Nhưng lúc đó, tiếng nhạc lập tức rộn ràng, một bóng áo đỏ nhẹ nhàng bước ra.
Trái tim tôi như muốn ngừng đập, sững sờ đến quên cả miếng đùi gà đang gặm dở trong tay.
Cô gái mới vào phòng còn xinh hơn cả Chu Chỉ Nhược, chao ôi, nếu nói về bốn chữ tuyệt sắc giai nhân còn quá tầm thường nếu nói về nàng.
Trương Vô Kỵ thì khỏi nói, đôi mắt nhìn chăm chăm như muốn lồi ra khỏi tròng, ngay cả Dương Tiêu và Vi Nhất Tiếu cũng không kìm chế được bản thân, nước dãi chảy ròng ròng.
Cô gái nhìn bốn chúng tôi mỉm cười:
- Trương giáo chủ, Vi Bức Vương, Dương Tả sứ, Sở Lưu Manh, tiểu nữ vô cùng hân hạnh gặp quý vị.
- Cô nương, sao cô biết chúng tôi?
- Sau trận chiến Quang Minh đỉnh, danh tiếng của Minh Giáo đã vang khắp võ lâm, poster của bốn vị đây được treo khắp nơi, ai mà không biết?
- Vậy cô nương đây là…?
- Tiểu nữ họ Triệu, tên chỉ có một chữ Mẫn.
- Triệu cô nương, chúng tôi có điều muốn thỉnh giáo.
- Gặp nhau nơi đây là có duyên – Triệu Mẫn gạt đi – đây là lô rượu ngoại gia phụ mới nhập, mời quý vị vài chén.
Vừa gặp đã đòi uống rượu, cô này chắc chắn cũng từng làm vũ nữ ở vũ trường, nếu không đã chẳng sành sỏi như thế - tôi thầm nhủ.
Đúng lúc đó, cô nàng sơ sẩy làm rơi ly rượu trên tay xuống, rượu loang khắp váy.
Cô nàng bối rối:
- Xin lỗi, chờ lát tôi đi thay đồ.
- Cô cứ tự nhiên.
Chờ Triệu Mẫn vừa đi khỏi, Trương Vô Kỵ vội vàng kéo tôi đi xềnh xệch.
- Nhanh lên, nếu không muộn mất.
- Đại ca định đi do thám à?
- Ở đây có quái gì mà do thám? Tao với mày đi nhanh lên một chút, may ra còn nhìn trộm được ả họ Triệu đó thay quần áo.
- Đại ca đồi bại quá, như thế cô ta bắt được báo sai dịch thì anh em mình rũ tù.
- Ừ nhỉ - Trương Vô Kỵ giật mình – toi rồi, quay lại nhanh lên.
Cũng may nhờ tôi can gián kịp thời, Trương Vô Kỵ quay lại cũng là lúc cô gái đó quay về.
- Xin lỗi quý vị.
- Ờ,… ờ.,… - Trương Vô Kỵ lúng túng rồi nói – chúng tôi có việc phải về sớm.
Tôi cười thầm trong bụng, chắc chắn thằng cha này sợ người ta phát hiện hành vi xem trộm của mình nên mới đánh bài chuồn nhanh thế.
Kỳ lạ hơn là cô nàng họ Triệu thản nhiên như không, chỉ chào chúng tôi rồi đi vào trong.
Đến lúc đi trên đường chúng tôi mới phát hiện thì ra Dương Tiêu và Vi Bức Vương đều trúng độc, hóa ra rượu họ uống cộng với cây kiếm Ỷ Thiên giả Triệu Mẫn cố tình để lại hòa với nhau tạo thành một chất độc kịch tính khôn lường.
- Con bé này độc mà thâm thật. – tôi kêu lên.
Trương Vô Kỵ không nói không rằng, vội kéo tôi chạy về sơn trang đó tìm thuốc giải, trước khi đi không quên dặn bọn Dương Tiêu tìm cơ sở y tế gần nhất tại đó mà điều trị nếu không không chết cũng thành tật.
Quay lại sơn trang, chúng tôi nghe tiếng đàn réo rắt bên tai, mải mê quá, tôi quay sang nói với Trương Vô Kỵ:
- Con bé này mà tham gia vào ban nhạc nào đảm bảo kiếm khối tiền.
Thấy hai chúng tôi, cô gái khẽ mỉm cười trêu chọc:
- Không ngờ hai vị lại về đây sớm như vậy.
- Triệu cô nương, chúng ta không thù không oán, mong Triệu cô nương có thể cho chúng tôi thuốc giải.
- Các ông nói ngon nhỉ, giỏi thì đi mà tìm.
- Đừng thách nhà giàu húp tương chớ - Trương Vô Kỵ nói rồi phóng vù xuống hồ nhặt bừa mấy bông hoa miệng lẩm bẩm – cầu giới khấn phật hoa này có tác dụng nếu không thì ê mặt.
Triệu Mẫn thấy thân thủ của Trương Vô Kỵ như vậy liền hét một tiếng lanh lảnh rồi vung thanh kiếm giấu dưới cây đàn phóng tới.
Trương Vô Kỵ đại ca dĩ nhiên tránh khỏi, thậm chí còn vụt qua đầu thị nhanh tay giật luôn cái trâm đeo trên đầu.
- Hảo công phu – Triệu Mẫn vỗ tay khen hay -
Tay nghề ấy mà đi móc túi với giật dây chuyền đảm bảo bách phát bách trúng.
- Đa tạ cô nương, chúng tôi xin cáo từ. Chiếc trâm này xin hoàn trả cô nương.
Chúng tôi vừa quay lưng đi đã nghe tiếng Triệu Mẫn tru tréo đằng sau:
- Trương Vô Kỵ, ngài đã trả tôi cây trâm tại sao còn chôm mất viên dạ minh châu nữa?
- Tài ăn vạ của cô Chí Phèo còn phải gọi bằng sư phụ - tôi kêu lên – đại ca tôi đã trả lại cả cái trâm, lý gì giữ lại viên ngọc chứ?
- Thôi, hai người ỷ đông hiếp cô, tôi thà chết còn hơn.
Nói rồi Triệu Mẫn đưa dao lên cổ.
Tôi hoảng hồn, nếu cô ta tự sát ở đây, chúng tôi lại không có nhân chứng chứng minh mình vô tội thì chết là cái chắc, nên vội vàng phóng vụt tới ngăn lại.
Nào ngờ vừa đến bên cạnh cô ta, mảnh đất dưới chân tôi lập tức biến thành khoảng không, cả người tôi lao vụt phía dưới.
Song tôi nào chịu thiệt, vội vàng đưa tay kéo luôn ả xuống dưới.
Đúng lúc rơi xuống, tôi chợt thấy cánh tay của Trương Vô Kỵ đại ca thò tới, mừng không để đâu xiết, tôi vội vàng bám lấy.
Song có vẻ như trọng lượng của hai chúng tôi quá nặng, Trương Vô Kỵ không sao giữ nổi, cả ba ngã nhào xuống phía dưới.
- Đại ca…. - tôi vừa xoa mông vừa cảm động – em xin lỗi, nếu không vì em…
- Đừng nói nhiều – Trương Vô Kỵ trả lời – phụ tao tìm viên dạ minh châu nhanh lên.
- Dạ minh châu nào?
- Thì lúc nãy tao chôm của Triệu Mẫn, sau đó thấy nó lăn lông lốc xuống hố tao giật mình định nhào tới chụp lại thì mất đà, mày thử xem nó có ở đây không?
- Thế mà em cứ tưởng đại ca vì cứu em mới rơi xuống đây. Thôi quên xừ cái viên ngọc quái qủy đó đi, giờ làm sao thoát khỏi nơi này?
- Đơn giản bảo Triệu Mẫn đưa ra thôi.
Song mặc kệ chúng tôi năn nỉ hay dọa dẫm đủ kiểu, Triệu Mẫn nhất định không chịu đáp ứng yêu cầu của chúng tôi, con gái gì mà lỳ quá thể.
Thậm chí đến lúc Trương Vô Kỵ lợi dụng cù vào lưng ả, ả tuy cười không ngớt song cũng không chịu nói lối ra.
Tôi vội vàng nói:
- Đại ca ơi, nó cười nhiều quá đứt mạch máu não thì anh ốm tù.
Trương Vô Kỵ nghe vậy chột dạ ngồi phịch xuống đất thất vọng.
Chợt tôi nghĩ ra một điều, cười tươi nói:
- Yên chí đi, em có cách rồi.
- Cách gì?
- Cứ chờ thôi, em đảm bảo hai tiếng nữa, nó sẽ tự động thả chúng ta ra.
- Đừng có nằm mơ. – Triệu Mẫn thở hổn hển – ta có chết cũng không thả các ngươi đâu.
- Vậy ta và cô cá nhé.
- Cá gì?
- Ta chấp cô nửa tiền, nếu hai tiếng nữa cô không tự động mở cổng ra, tôi chặt đầu tôi xuống làm ghế cho cô ngồi cũng được.
- Ngồi lên đầu mi chỉ tổ hỏng quần model của ta, nếu ta thua, ta sẽ cho mi hai mươi triệu.
- Ok, ký giấy giao kèo đi.
Trương Vô Kỵ lấy làm ngạc nhiên lắm nhưng cũng yên lặng chờ đợi.
Quả nhiên đúng tiếng rưỡi sau, Triệu Mẫn liên tục kêu khó thở mặt mày nhăn nhúm rồi lập tức mở cửa cơ quan, chạy ra ngòai mất dạng.
Trương Vô Kỵ quay sang hỏi:
- Sao ngươi biết chính xác vậy?
- Hì hì, điều này thì phải cám ơn đại ca – tôi cố nén cười – em đã quan sát, căn phòng đó có lỗ thông hơi rất bé, trong vòng hai tiếng, mùi nước hoa rẻ tiền của đại ca bay khắp phòng, lúc đó đến phật còn không chịu nổi nữa là ả.
- Mày chơi đểu tao à?
- Tại đại ca đấy chứ, em nói bao nhiêu lần rồi, đừng keo kiệt quá ai đời lại lấy nước xoa xịt toa lét xịt vào người, ai mà chịu nổi.
- Thôi được rồi – Trương Vô Kỵ cứng họng – mau về cứu hai người kia đi.
Lúc chúng tôi hội ngộ họ Dương, Vi, chợt thấy một người cưỡi ngựa đuổi theo.
- Nhị vị công tử, chờ chút.
- Chuyện gì vậy?
- Tiểu thư chúng tôi có cái này giao cho hai vị, đây là tấm séc hai mươi triệu của Sở công tử, còn đây là chiếc hộp, chủ nhân tôi nói đích thân trao cho Trương Vô Kỵ công tử.
Tôi mừng húm, vừa rồi vì thoát ra khỏi bẫy quá vui mừng quên mất cả đòi nợ, không ngờ ả lại quân tử đến thế.
Trương Vô Kỵ thấy tôi cầm tấm séc trong tay tỏ ra không hài lòng, vội bỏ chiếc hộp ra thì thấy chiếc kim thoa xinh xắn đã nằm sẵn trong đó.
Hắn không giấu nổi vẻ thất vọng cầm chiếc thao nói:
- Thứ dở hơi này thì bán bao nhiêu tiền?
- Ối đại ca ơi – tôi cầm lấy rồi kêu lên – sao mà nhẹ thế này? Trời ơi, hóa ra là đồ dỏm.
- Mày dựa vào đâu mà kết luận thế? Tao cắn thử có thấy vàng rơi ra đâu.
- Đại ca nhìn xem, chữ Made in Taiwan in rành rành rồi, cãi vào đâu nữa?
- Thế thì tao giữ của nợ này làm gì? – hắn toan vứt đi chợt nói – thôi được, để tao về tặng cho Tiểu Chiêu cho đỡ uổng.

To be continued ...

niemtintech
15-06-2011, 10:12 AM
.o0...... Hồi 6 ......0o.
Về Núi Võ Đang

Ngay sáng sớm hôm sau, Trương Vô Kỵ đã tặng quách cây trâm kém chất lượng ấy cho Tiểu Chiêu, miệng còn không ngừng bốc phét mình cực khổ lắm, chạy mất mấy hiệu kim hoàn hạng sang ở thành này mới mua được.
Tiểu Chiêu đương nhiên sung sướng vô cùng dù sao trâm này cũng thuộc loại xịn, tuy nhiên đến lúc xem xét kỹ cô ngạc nhiên:
- Công tử, tại sao trên đỉnh của nó lại có vết lõm nhỉ?
Trương Vô Kỵ giật mình, làm sao có thể nói nguồn gốc thật sự bèn nói lấp lửng:
- Thôi chết rồi, chắc tại mấy thằng cha làm bố láo ăn bớt vật liệu, tôi phải cho nó một trận mới được.
Tiểu Chiêu vốn cực kỳ ngây thơ, vừa nghe vậy đã cất tiếng khuyên can sợ Trương Vô Kỵ quay lại gây sự lại bị bọn bảo kê đánh thì khổ. Tất nhiên họ Trương lúc đầu làm ra vẻ hùng dũng lắm nhưng trong bụng mừng không để đâu hết.
Ngày hôm sau, sợ đi cùng Dương Tiêu và Vi Nhất Tiếu lại lây độc của họ thì khổ, tôi và Trương Vô Kỵ vội kiếm cớ rồi chuồn trước. Dương Tiêu cũng cẩn thận, trước khi chúng tôi đi đã chuẩn bị sẵn hai tấm bằng cưỡi ngựa.
Tôi ngạc nhiên:
- Chúng tôi đã thi bao giờ đâu? Cướp đâu ra bằng thế này?
- Muỗi - Dương tả sứ bật cười vì sự ngớ ngẩn của tôi - đến tiền Minh Giáo chúng ta còn in giả được, tấm bằng này thì bõ bèn gì.
Trương Vô Kỵ nghe vậy gật gù rồi chợt biến sắc nói lớn:
- Vậy tiền các ông đưa cho tôi có phải tiền giả không?
- À, điều này thì xin giáo chủ cứ yên chí, đảm bảo người đem ra tiêu pha, khó có người phát hiện.
- Trời ơi - Trương Vô Kỵ kêu lên thảm thiết - các ông cho tôi một đống tiền nhưng toàn tiền giả thì làm ăn gì? Lỡ tôi tiêu bị phát hiện nha sai bắt được thì ốm tù.
- Trước giờ tiền của chúng ta có bị phát hiện đâu, ngài cứ yên chí - Dương Tiêu cười đểu.
- Yên cái đầu ông.
Trương Vô Kỵ nói vậy rồi quất ngựa vọt thẳng. Tôi ngạc nhiên vì thái độ thiếu lịch sự của y rồi cũng phóng ngựa đuổi theo:
- Đại ca, anh dở người hay sao thế?
- Mày dở thì có, tao tưởng vớ bở hoá ra bọn nó cho tao làm chủ một đống tiền giả, lỡ sau này bị nha dịch bắt thì tao lãnh đủ.
- Nhưng Dương tả sứ đã khẳng định tiền rất giống thật, chẳng dễ phát hiện cơ mà.
- Hừm, lão nói thế chứ nếu bị bắt ai là đứa đầu tiên chịu trách nhiệm?
- Ừ, đúng là đại ca.
- Cái ghế Minh Giáo này không ngồi được rồi, tao phải tìm đứa nào thế chỗ thôi.

* * *

Vì sự an nguy của núi Võ Đang, tôi và Trương đại ca phóng bất kể ngày đêm, mãi đến đêm hôm sau, chúng tôi mới lên được đến đỉnh núi.
Song mọi chuyện đã quá muộn, Trương Tam Phong vì quá tin tưởng, bị tên phản tăng Thiếu Lâm đánh lén, bị trọng thương.
Trương Vô Kỵ vội vàng nói với tôi:
- Tao với mày đi tìm hai bộ quần áo đạo sĩ cũ đi.
- Chuyện gì vậy?
- Ừ... - Trương Vô Kỵ ngần ngừ một lúc rồi nói - thực ra lúc nhỏ tao nợ của bọn tiểu đạo sĩ một số tiền, nếu bây giờ thò mặt ra không sạt nghiệp mới là lạ.
- Anh đi đâu cũng mang nợ.
Nhưng gì thì gì tôi chẳng thể phản đối gì hơn, hừm, đành phải mặc bộ quần áo xấu xí thế này.
Tôi kêu lên:
- Quần áo xấu thế, chẳng model tí nào, người ta mà nhìn thấy em thì cười cho thối mũi.
- Câm mõm lại, ra đây đi.
Song số Trương Vô Kỵ và tôi phải nói đen không để đâu xiết, vừa ra đã gặp Trương chân nhân đang truyền thụ võ công cho Du Đại Nham, thôi xong, chưa kịp nhìn nghe Du Đại Nham sai chúng tôi khiêng kiệu cho ông ra ngoài.
Tôi khẽ càu nhàu:
- Đấy bảo anh rồi, mặc áo này làm gì, tự nhiên phải đi khiêng kiệu.
- Hê, lúc nãy tao học được mấy chiêu hay phết mày ạ.
- Anh cẩn thận, Trương chân nhân mà kiện anh ăn cắp bản quyền thì chết.
Chết rồi, vừa thò mặt ra, tôi đã nhìn thấy gương mặt giả nam của Triệu Mẫn.
Con bé này sao khoái giả trang thế nhỉ? Không biết nó có nhận ra mình không? Toi rồi, mình vừa thắng nó hai mươi triệu, nó mà trả thù thì chết.
Chưa kịp nghĩ ngợi, Triệu Mẫn đã lớn tiếng thách thức, lại còn mạo nhận người của Minh Giáo đến thuyết phục Võ Đang đầu quân cho triều đình.
Trương Vô Kỵ nghiến răng:
- Dám mạo danh tao, tao phải kiện ra toà án quốc tế cho con bé này tán gia bại sản thì thôi.
- Tên của anh có đăng ký bản quyền đâu, - tôi cười - kiện cũng chẳng ăn thua gì đâu anh ơi, nó giàu lắm, nếu nó kiện lại thì anh em mình chết toi.
- Thế bây giờ phải làm sao?
- Tốt nhất cứ đứng yên xem xét tình hình thế nào đã.
Triệu Mẫn rõ khôn, biết thừa bên trong Võ Đang chẳng ai đủ sức đối đầu với nó lên cứ hết sức khích bác đánh nhau, cũng may vừa lúc đó, Dương Tiêu, Vi Nhất Tiếu lên kịp.
Tất nhiên, dù sao đây cũng là trận đấu của Võ Đang và Minh Giáo giả, bọn Dương, Vi đâu có tư cách gì xen vào, đành ngồi ra ngoài làm khán giả bất đắc dĩ.
Triệu Mẫn cười ha hả:
- Thì ra Võ Đang chỉ là anh hùng rỏm, không ai dám đấu với ba nô tài của ta.
Trương Vô Kỵ chợt nóng mặt, không thể để cho con bé này khinh thường được,Võ Đang mà mất mặt đảm bảo chữ ký của Trương chân nhân mất giá ngay, cuối cùng hắn hét lớn một tiếng rồi nhẩy vọt ra đại sảnh lên tiếng nhận lời thách đấu.
Cũng may, Trương Vô Kỵ tuổi khỉ, tài bắt chước cực nhanh, đánh Thái Cực Quyền nhanh như chớp, trong nháy mắt đã đả bại hai cao thủ bên đó, thậm chí còn dò hỏi được Hắc Ngọc Tục Đoạn cao ở trong người Triệu Mẫn.
- Triệu cô nương, mong cô có thể cho tôi một ít.
- Xì - Triệu Mẫn đang định giễu cợt chợt thốt lên - Trương Vô Kỵ, thì ra là ngươi. Ngươi không làm giáo chủ lại đến đây giả dạng đồ đệ Võ Đang là gì? Không sợ người ta kiện ngươi xâm nhập gia cư bất hợp pháp sao?
- Thách cô đó, cô quên cha tôi cũng là đồ đệ Võ Đang sao? Triệu cô nương, hiện xét về nhân lực, chúng tôi gần gấp đôi cô, xét về địa thế, chúng tôi lại đang đứng trên sân nhà, tóm lại trận này cô thua chắc rồi, nếu cô có thể tặng hai hộp Hắc Ngọc Đoạn Tục cao, tôi hứa sẽ cho cô đi an toàn.
- Hừm, ngươi có biết hai hộp cao đó đem ra chợ đen bán thì được bao nhiêu không mà nói cho là cho? Vớ vẩn, mỡ đấy mà húp nhớ.
- Nếu cô không cho thì ta đành thất lễ.
- Ngươi dám hay sao? Nói cho ngươi biết, ngươi dám hành hung người nơi công cộng, ta đảm bảo cho ngươi vô xà lim bóc lịch ngay.
- Nói sao cô mới đồng ý đây?
- Trừ phi ngươi hứa với ta ba điều.
- Ba điều gì? Nhưng nói trước, ba điều này không tổn hại gì đến... ơ - Trương Vô Kỵ định nói ra ba điều không ảnh hưởng đến tài sản cá nhân tôi song nghĩ rằng nói như vậy thật mất mặt trước quần hùng bèn nói - không tổn hại đến đạo lý giang hồ thì tôi có thể chấp nhận.
- Yên chí, ta chẳng thừa hơi nghĩ ra mấy trò hại võ lâm đâu.
- Ok. Chơi luôn. Quân tử nhất ngôn, có cần giấy biên nhận không?
- Không cần đâu - Triệu Mẫn cười hì hì - những gì chúng ta nói nãy giờ đều được ghi âm cả rồi.
Đúng lúc đó Tiểu Chiêu lăng xăng chạy vào:
- Công tử.
Triệu Mẫn nhìn thấy Tiểu Chiêu gài chiếc trâm của mình thì tức lộn ruột bèn nói lớn:
- A Tam, mau chặt chân của tên tiểu tử này cho ta.
Trương Vô Kỵ ngớ người ra, thầm rủa con bé này lật lọng nhanh đáo để, vội vàng xoay người né tránh. Kiếm trong tay A Tam là Ỷ Thiên Kiếm, Trương Vô Kỵ vừa thấy đã sáng mắt định đoạt lấy rồi đem bán nào ngờ kiếm pháp của đối phương vô cùng cao minh, tấn công liên hồi, Trương Vô Kỵ dùng thứ gì chống trả cũng bị tiện làm đôi.
Trương Tam Phong thấy vậy bèn kéo hắn vào một góc dạy Thái Cực Kiếm.
Được một lát, Trương chân nhân hỏi:
- Thế nào?
- ơ... chỉ nhớ được một ít.
Trương chân nhân múa thêm lần nữa.
- Thế nào rồi?
- Dạ, nhớ gần hết.
Sau một hồi:
- Giờ thì sao?
- Toi rồi, con quên rồi thái sư phụ ơi.
Tôi nghe vậy giật mình, thầm rủa tên này đúng là đầu đất. Nhìn vẻ mặt lúng túng đến tội nghiệp của y tôi chắc chắn y cũng sợ hãi chuẩn bị lắng nghe cơn thịnh nộ của Trương Tam Phong. Nào ngờ, Trương Tam Phong chỉ cười hề hề rồi nói:
- Tốt, đánh đi.
- Ông muốn giết con à? - Trương Vô Kỵ kêu lên - kiếm con quên sạch rồi, lấy gì mà đánh?
- Cứ đánh đi.
Trương Vô Kỵ thầm kêu khổ trong bụng, rồi vớ bừa lấy thanh kiếm trên tường rồi đánh tới. Nào ngờ hay chẳng bằng hên, chẳng hiểu hôm nay tên A Tam này ăn phải cái gì, đang đánh đột nhiên đau bụng, dĩ nhiên Trương Vô Kỵ không bỏ qua cơ hội này, lập tức vài kiếm đả bại y.
Trương chân nhân không biết sự tình bên trong, lớn tiếng khen ngợi Trương Vô Kỵ thông minh lĩnh hội được Thái Cực Kiếm huyền diệu của người.
Triệu Mẫn thây vậy bực mình quay gót bỏ đi. Trương Vô Kỵ toan nhẩy ra ngăn cản, chợt phát hiện hai bóng tóc bạc nhào tới đánh hai chưởng.
Lúc song chưởng chạm nhau, Trương Vô Kỵ cảm thấy khí lạnh tuôn vào khắp người như đang ở trong tủ lạnh vậy, y kêu lên:
- Huyền Minh Thần Chưởng, thì ra hai ngưoi đã đầu quân làm bảo kê cho ả họ Triệu này. Thảo nào tốn bao nhiêu tiền làm lệnh truy nã mà không thấy.
Ngừng một lát, Trương Vô Kỵ lại nói:
- Triệu cô nương, tôi phải làm sao cô nương mới chịu cho tôi thuốc giải?
- Ta cóc đưa đấy, ngươi làm gì được ta?
- Cô... tôi sẽ giữ cô lại đây, cùng lắm thì.... ơ... cùng lắm thì bán cô vào vũ trường làm cave, cả đời không ngóc đầu dậy được.
- Hô hô, cứ tự nhiên, ta đảm bảo với ngươi, ba ngày sau, nếu không có telephone của ta, đám võ lâm chính đạo, bao gồm cả Võ Đang tứ hiệp đảm bảo tạch trên đống gạch cả lũ.
- Cô bắt được họ rồi ư? - Trương Vô Kỵ mừng thầm trong bụng, tất nhiên, nếu ngũ đại phái bị bắt thì chẳng còn ai chống đối Minh Giáo, thậm chí Võ Đang tứ hiệp chết đi, tự nhiên phần thừa kế tài sản của Võ Đang này thuộc trọn vẹn về hắn chứ không trượt đi đâu.
Song chợt nghĩ đến ngũ đại phái, hỏng rồi, trong đó bao gồm cả Nga My, tức là nàng Chu Chỉ Nhược xinh như hoa như ngọc kia cũng nằm trong tay bọn người này, Trương Vô Kỵ giật mình nói:
- Tức là cả phái Nga My.... ơ.... Nga My, Võ Đang, Thiếu Lâm đều lọt vào tay cô ư?
- Tin này ta đã quảng bá khắp mạng internet, trên giang hồ ai mà không biết, sao ngươi lạc hậu vậy?
- Vậy cô nương muốn sao mới thả bọn họ? Có phải muốn đòi tiền chuộc phải không? Cứ ra giá đi.
- Hô hô - Triệu Mẫn cười rộ lên - không giấu giáo chủ, gia tài của ta ăn mười đời không hết, lo nghĩ chuyện tiêu xài làm sao đã mệt đứt hơi rồi, còn đâu thời gian mà nghĩ đến chuyện bắt cóc tống tiền này chứ?
Trương Vô Kỵ nghe đến tài sản của cô ta mắt sáng rực toan hỏi thêm thì đã nghe thở dài nói:
- Nếu như vậy lão đạo tuyệt đối không dám giữ, mời cô nương tự nhiên dời gót.
- Xem ra Trương chân nhân quả thật có phong thái của nhất đại tông sư, goodbye, see you again.
Tôi chạy tới:
- Hình như con bé này mê đại ca rồi thì phải, trước khi đi nó còn nháy mắt với anh nữa chứ.

.o0...... Hồi 7 ......0o.
Chôm Thuốc

Chiều hôm đó, Dương Bất Hối đưa Ân Lê Đình về đến nơi, vài tiếng sau, lập tức cãi nhau với Dương Tiêu, nhất định đòi cưới Ân Lê Đình.
Tôi nghe vậy không khỏi xót xa, Dương Bất Hối tuy không xinh đẹp bằng Triệu Mẫn hay Chu Chỉ Nhược nhưng cũng xinh chẳng kém người mẫu, tự nhiên lại lấy ông già đầu hai thứ tóc đáng tuổi cha mình.
Chao ôi có lẽ nàng nghĩ đến chuyện cha mẹ mình từng có lỗi với y sao? Nhưng dù vậy cũng đâu cần hy sinh bản thân mình như vậy?
Thấy vậy tôi và Trương Vô Kỵ gạn hỏi, thì nàng cười phá lên nói:
- Sao hai huynh nhà quê vậy? Thời buổi nào rồi mà còn tư tưởng cha mẹ nợ con trả chứ?
- Vậy tại sao muội định lấy Ân lục thúc?
- Ha ha, huynh không biết hay sao? - giọng nàng nhỏ xuống - Ân lục hiệp có món tiền bảo hiểm thân thể kếch xù cộng thêm cả khoản thừa kế của Võ Đang nữa, nhưng tinh thần lao lực nhiều, dù có chữa khỏi thì đảm bảo không quá vài năm nữa thì die, lúc đó tất nhiên muội sẽ là người thừa kế duy nhất. Còn cách nào kiếm tiền nhanh hơn thế không?
- Trời ơi - cả tôi và Trương Vô Kỵ đều kêu lên kinh ngạc- muội tính toán kỹ đến thế là cùng.
- Yên chí, nếu các huynh không tiết lộ bí mật này, muội sẽ chia cho mỗi người một ít.
- Bó tay con gà quay.


* * *

Tối hôm đó, Trương Vô Kỵ kéo tôi dạy nói đi đến Triệu phủ tìm thuốc cứu người.
Tôi làu bàu:
- Cứu người cái con khỉ, đại ca định đến xem có gì quý thì chôm của người ta luôn thì có.
- Thế nào cũng được, nhanh lên.
- Nhưng đại ca ơi, bên cạnh con bé Triệu Mẫn đấy toàn cao thủ, lỡ bị phát hiện thì chúng mình ốm đòn.
- Yên chí đi, mày khinh công siêu hạng, lo quái gì. Còn nữa, trong đám thủ hạ của Triệu Mẫn chẳng ai đánh lại tao anh em mình cứ yên chí lớn.
Nghe cũng xuôi xuôi, tôi vội vàng thay quần áo rồi cùng Trương Vô Kỵ đi dò thám Triệu phủ.
Vừa đến cổng, lại nghe tiếng đàn thánh thót vang lên.
- Con bé này đánh đàn suốt ngày không sợ người ta bắt vì tội quấy rối hàng xóm hay sao?
- Thôi đừng ở đây mà tán phét - tôi thì thầm - đi chôm thuốc hay chôm đồ thì đi luôn đi.
Nhưng con bé Triệu Mẫn này đúng là chúa cẩn thận, hai anh em chúng tôi đi khắp nơi mà chẳng thấy bất cứ vật dụng gì đáng giá, chỉ thấy trong căn phòng nhỏ ở góc phía đông vẫn còn đèn sáng, Trương Vô Kỵ vội vàng nhào tới đó.
Chỉ thấy bên trong A Đại, A Nhị, A Tam đang được mấy tên bôi một loại thuốc đen sì. Trương Vô Kỵ đôi mắt sáng rực vội vàng phá nóc nhà lao xuống. Bọn người ở dưới chưa kịp giật mình đã bị hắn điểm huyệt đứng ngây người như tượng gỗ.
Trương Vô Kỵ khoắng sạch loại thuốc đen đó, không quên lột sạch vòng vàng, nhẫn lắc của bọn chúng.
Lúc hai chúng tôi chạy ra ngoài, chợt phát hiện Triệu Mẫn đang đứng ở cửa nhìn chúng tôi cười hì hì:
- Đường đường là giáo chủ Minh Giáo đêm hôm lại lẻn vào đây ăn cướp, vừa mắc phải tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp lại vừa trộm cắp tài sản công dân, à quên, còn tội phá hoại mái nhà của tôi nữa chứ xem ra phen này ông phải bóc không dưới hai mươi cuốn lịch đâu.
- Đừng bốc phét - tôi kêu lên - chỉ cần chúng tôi vọt khỏi đây, cô nương lấy gì chứng minh rằng hai đứa tôi xâm nhập vào nhà cô rồi chôm đồ đạc chứ?
- Nếu ta không chắc chắn thì ngu gì nói cho các người biết, thôi được, ta cũng chẳng giấu giếm, toàn bộ hành động của các người lúc nãy đều được ta dùng máy camera kĩ thuật số ghi lại không bỏ sót một chi tiết. Giờ các người cứ ở đó chờ nha dịch đến tóm cổ đi.
- Cô... cô cố tình gài bẫy chúng tôi. - Trương Vô Kỵ giận run người
- Ừ, thế đấy, làm gì được nhau nào?
- Tôi phải làm gì cô nương mới cho tôi yên lành?
- Trừ phi giáo chủ đích thân hứa với tôi ba điều.
- Thôi đại ca ơi - tôi vội nói - kệ xác nó, hơi đâu ở đây nghe nó nói nhảm, nếu nó có camera, anh em mình chả bị tóm cổ từ nãy giờ rồi.
Trương Vô Kỵ nghe vậy sực tỉnh lại, vội đưa tay điểm huyệt Triệu Mẫn rồi cùng tôi phóng vọt đi.


* * *

Nào ngờ Triệu Mẫn ranh như trái chanh, thuốc lấy được toàn thuốc dỏm, cũng may Trương đại ca của tôi chỉ kịp bôi lên người hai vị sư thúc sư bá chứ chưa kịp đem ra thị trường bán nếu không chắc cũng bị chửi cho sạt nghiệp.
Hiện chỉ tội nghiệp hai vị trưởng bối, lát thì triệu chứng như nhiễm virus H5N1 lúc lại kêu ầm mình mắc bệnh SARD, không hiểu con bé này dùng thuốc gì mà quái thế?
Cuối cùng tôi và Trương Vô Kỵ đành phải quay lại căn nhà đó, bắt Triệu Mẫn đền bù thiệt hại và trao thuốc giải.
Mãi sau khi Trương Vô Kỵ chịu hứa ba điều với ả, ả mới chấp nhận nào ngờ bí truyền thuốc giải ở trong lõi chiếc trâm của ả tặng Trương Vô Kỵ hồi trước, còn Hắc Ngọc Tục Đoạn cao lại ở ngay dưới đáy chiếc hộp đựng trâm.
Trương Vô Kỵ nghe vậy giật mình than:
- Cô tính thế bố ai mà đoán được. Mọi giá trị đảo lộn hết cả, chả biết đường nào mà lần nữa.
Hỡi ơi, con bé Triệu Mẫn này đúng là keo bẩn, Hắc Ngọc Tục đoạn cao chỉ vừa đủ cho hai vị trưởng bối dùng, Trương Vô Kỵ muốn lén đem bán cũng chẳng còn bao nhiêu, thôi thì đành tặc lưỡi chữa trị cho hai vị tiền bối, hy vọng họ khoẻ mạnh có thể thưởng cho mình một khoản kha khá.