Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (211)
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (211)
Thơ Hoạ Tâm Tình Không Đề Tựa
Từ đây hai đứa kết duyên tơ
Canh cánh thời gian nỗi đợi chờ
Hết kiếp phù vân, tìm trở lại
Bến lòng muôn thuở, dựng xây thơ.
NTS..
Tiếng sáo vi vu thoảng lững lờ
Tựa đầu vai sát ngắm trăng thơ
Cùng chàng xướng hoạ tô thêm sắc
Trọn kiếp bên nhau thoả mộng mơ.
TM
Chiều buồn hướng vọng chốn xa mờ
Thả bước lang thang dạ thẫn thờ
Nầy mắt, nầy môi, nầy dáng vẻ...
Chạnh lòng da diết, nỗi sầu lơ...
NTS
Em cũng như chàng dạ ngẩn ngơ
Ra vô thương nhớ luống bơ phờ
Đêm nằm ray rứt hoài trăn trở
Số kiếp duyên ta thật "bất" ngờ....
TM
Thôi thì cứ thả cánh vào mơ
Khuây khỏa tâm tư vọng, nhớ, chờ
Chiếc bóng thời gian luôn tới mãi
Bến xưa vạn kỷ đợi hồn thơ...
NTS
Nhiều khi em cũng nghĩ vu vơ
Khuây khoả chỉ còn trải áng thơ
Tô thắm hương đời dệt mộng huyễn
Lai sinh kiếp tới trọn tình mơ..
TM
Mỗi ngày lặng lẽ với trăng thơ
Vơi nỗi đìu hiu, quạnh quẽ bờ
Nắn nót cung đàn, khơi ý nhạc
Ru hồn thao thức bước vào mơ...
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (213)
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (213)
Xoay Vần Oan Nghiệt
Duỗi cánh trên không hắc đại bàng
Nương theo chiều thổi lượn vòng thân
Khi nâng cao vút , khi sà thấp
Đảo liếc gần xa dưới cõi tầng!
Kìa con cá đỏ nhởn nhơ bơi
Cách độ vài trăm mét tới bờ
Thong thả, ung dung vờn nước biển
Nhịp nhàng theo sóng gợn đong đưa
Bên kia cắm cúi cận thảo nguyên
Chú thỏ vô tư dáng thật hiền
Nhúm cỏ no say, bình thản lắm
Kề bên cô bạn cũng“sầu riêng”
Phía trái xa xa một lão chồn
Như buồn lặng lẽ buổi hoàng hôn
Đưa tay khều nhẹ hàng râu bạc
Chốc chốc lần đi, lại đứng dòm!…
Đắn đo, cân nhắc chẳng hề lâu
Xếp chặt từ trên, trút thẳng đầu
Lao xuống, xòe ngang, tám móc quặp
Thôi rồi! Cá đỏ hẹn đời sau
Cứ thế an nhiên giữa đất trời
Lực dầy, sinh sát rải bao nơi
Tai ương, đau khổ nào đâu bận
Chỉ biết cho ta sống được rồi
Nào hay ngày đó gió quay nhanh
Đuổi bắt nai tơ dưới nhánh cành
Báo đóm chực hờ trên tán lá
Xoay vần oan nghiệt kẻ đi săn!
16/7/2017
Nguyễn Thành Sáng
Thế Thái Nhân Tình
Chiều buồn thả bộ ra sau hè
Gió thổi đong đưa mấy rặng tre
Chao lượn tung tăng đàn cá cảnh
Nhịp nhàng da diết tiếng sầu ve
Cảnh vật nên thơ ấy vậy mà
Cõi lòng trĩu nặng trỗi ngân nga
Cái gì nghèn nghẹn nơi tâm khảm
Ray rứt con tim chợt vỡ ra
Đã sắp trải qua nửa chặng đường
Cuộc đời sóng gió lẫn tai ương
Xót xa khắc khoải nhân tình bạc
Ngẫm nghĩ suy tư cảm chán chường
Ham chi chớp nhoáng bả sang giàu
Ghanh ghét tranh đua lừa hại nhau
Trước mặt chị em lời chót lưỡi
Sau lưng toan tính trả thù sâu
Lạc lỏng cô đơn chẳng đoái hoài
Lạnh lùng ngoảnh mặt biết gì ai
Chê bai đay nghiến còn xua đuổi
Hận tủi phũ phàng nỗi đắng cay
Bần cùng túng thiếu vạn người khinh
Một thuở hương say nay phụ tình
Tri kỷ tri âm thời lạnh nhạt
Thâm ân phỉ báng "thứ cùng đinh"
Khi rách cơ hàn lắm kẻ chê
Công thành doanh toại, bạn ê hề
Đây tri đấy kỷ kia tri bỉ
Lấp liếm gian manh, quả não nề
Oái oăm cái số mạng long đong
Hờn trách than chi cho bận lòng
Thanh thản xuôi theo dòng định mệnh
Chết rồi cát bụi về hư không.
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (215)
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (215)
TIẾNG TƠ LÒNG
Tình Lang hỡi! phương trời xa có biết
Thiếp nơi đây da diết nhớ thương chàng
Căn phòng vắng bẽ bàng cơn rã rệu
Tủi phận hồng thấu hiểu hỡi Tình Lang?
Đêm vằng vặc trăng vàng kia thờ thẫn
Cảnh trái ngang thiếp hận cái tình đời
Tan giấc mộng rã rời tim héo hắt
Những chuỗi buồn réo rắt sợi tình lơi..
Tam Muội
Em trời ấy chơi vơi trong nhung nhớ
Ôm buồn đau trăn trở dưới thâu canh
Hướng ngàn xa long lanh sầu gịọt nhỏ
Dạ u hoài, vò võ, nỗi mênh mang
Anh bên đây cũng tràn đầy da diết
Vấn vương nhiều chẳng biết phải làm sao
Chiều thơ thẩn dạt dào, chân thả bước
Tha thiết lòng, muốn được cận kề nhau..
Nguyễn Thành Sáng
Hoài u uẩn lao đao con sóng bạc
Lá cuối mùa lác đác lộng gió bay
Côn trùng thán phím dây chùng não nuột
Dở dang tình giá buốt giọt lệ cay
Sầu đắng dạ canh dài chăn gối lạnh
Len lỏi lòng sóng sánh nỗi tơ vương
Trời đày đọa nhiểu nhương cành hoa dại
Để miên trường khắc khoải dưới hàn sương...
Tam Muội
Yêu dấu hỡi! Đừng buồn trăn trở nữa
Bởi kiếp đời dang dở phải đành thôi
Hãy còn đây trăng soi tràn lối ngõ
Cung mộng tình ánh tỏ phủ đầy vơi
Một linh hồn trọn đời mang vương vấn
Nỗi niềm đau hụt hẫng nhớ thương”Ai”
Đợi phù vân trôi bay vào khuất tận
Bến hẹn thề xoải cánh nhẹ nhàng bay…
Nguyễn Thành Sáng
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (217)
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (217)
Thổn Thức
Nầy Sáng hỡi! Phải chăng người tư lự
Dõi ánh buồn lữ thứ nẻo xa xôi
Hướng trời xanh trầm ngắm áng mây trôi
Niềm vương vấn một thời gieo nỗi nhớ!
Đây chun rượu! Rượu nồng phôi trăn trở
Hãy vì tình nốc cạn để tan phai
Bao mối sầu năm tháng cuốn heo may
Chìm quạnh quẽ chuỗi dài trong biển lặng
Rồi cùng ta bước vào khu vườn vắng
Ngắm hoa tàn trĩu nặng luyến lưu hương
Xem u tịch ôm chặt một khung buồn
Cho hiểu rõ con đường trong nhân thế
Đâu có mãi trăng thề soi sóng bể
Đâu nắng hoài, chẳng xế phủ đồi xanh
Đâu quả ngon lủng lẳng mãi trên cành
Đâu cung đàn âm thanh không ngưng tiếng!…
Gió ơi gió! Năm xưa hồn ta quyện
Cùng bên nhau tính chuyện mộng trời xa
Cả một đời khắc đậm ở lòng ta
Lời ước hẹn hồn hoa treo đỉnh núi
Ngày hôm nay cảm thấy buồn rười rượi
Nhìn đen mờ kéo tới phủ hoàng hôn
Có còn đâu năm tháng ngắm trăng son
Rồi thưởng thức ảnh tròn leo khung lộng
Có những chiều, thả hồn trên dòng sống
Dãy gợn cồn, khuấy động mảnh thuyền nan
Theo mây ngàn trải cánh cõi mênh mang
Niềm ấp ủ in hằn nơi tâm tưởng…
Mộng năm xưa mười mấy năm vất vưởng
Để bây giờ hồi tưởng tiếc, hờn căm
Tại vì sao hoang phế, liệng xa xăm?
Khi ước vọng vạn lần không thay đổi!
1/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
Buồn Thôi Rơi
Bên song cửa trăng lang thang một bóng
Chốn khuê phòng tưởng vọng ảnh tình nhân
Làn sao bạc nhạt dần huyền ảo ảnh
Mây bồng bềnh canh cánh nỗi bâng khuâng
Sương khuya lạnh nghẹn dâng niềm trống trải
Ngọn gió ơi! dừng lại chậm phút giây
Cho nhắn gửi tình đầy từ sâu thẳm
Vạn nhớ nhung ảm đạm mảng sầu lay
Buồn dằng dặc đắng cay dường vô tận
Dở dang tình thơ thẩn suốt canh thâu
Thuyền lạc bến âu sầu con sóng tẻ
Nặng trĩu lòng quạnh quẽ nhói tim đau
Chim gọi vịt(*) lầu bầu đêm loang lổ
Nghĩa ân tình đã vỗ cánh bay xa
Những trăn trở ngân nga nơi âm hưởng
Giọt vắn dài vất vưởng suối lệ sa
Đời lận đận phong ba cuồng thác lũ
Nhịp bấp bênh héo rũ đóa thuyền quyên
Tình ngang trái muộn phiền tràn cung bậc
Suốt bốn mùa hụt hẫng giữa ngả nghiêng
Đàn réo rắt triền miên niềm hoang hải
Phím tơ chùng tê tái dạ chênh chao
Vương khắc khoải nghẹn ngào nhoà thu thuỷ
Dải trầm kha âm ỉ bạc ánh hào
Đêm thao thức má đào đơn bóng chiếc
Lòng vấn vương da diết điệp điệp trùng
Gối chăn lẻ bập bùng lòng se sắt
Lạnh cô phòng quặn thắt sợi tình chung
Đành khép lại mông lung tình ảo tưởng
Kể từ đây không vướng bận tình đời
Chẳng khắc khoải rối bời miền cô quạnh
Nửa mảnh hồn tung cánh xoải biển khơi.
Tam Muội
(*) Chim gọi vịt=Plaintive Cuckoo; tên của một loài chim và luôn hót vào ban đêm!