-
1115 - TAI HỌA KHÓ LƯỜNG
Mất Nguồn lạc Cội mất Nguồn
Sa vào cạm bẫy giặc thù ngoại bang
Chiến tranh loạn lạc đau thương
Rơi vào nô lệ điêu linh nước nhà
Muốn cho cuộc sống yên lành
Giữ gìn Nguồn Cội lá cành xanh tươi
Thái bình giàu mạnh ấm no
Không còn nô lệ ngoại bang giặc thù
An vui độc lập lâu dài
Sáng ngời nước Việt con Rồng cháu Tiên
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
----------------------------------------------------
1116 - KHÔN QUÁ HÓA RA NGU
Trên cánh đồng sặc mùi đất ruộng, hơi nước bốc lên làm dịu bớt cái nóng không mấy dễ chịu. Cặp Trâu đang hì hục kéo cày rã cả chân, vì từ sáng đến giờ chưa có cái gì vào bụng mặt trời còn vài tất nữa là đứng bóng.
Bỗng Trâu Tá lên tiếng hỏi Trâu Dí rằng.
Nầy anh Dí: Anh có thường coi đài điện ti vi không? Trâu Dí nói, thời đại ngày nay là thời đại ưa chuộng sự nói láo, báo đài nói trúng trật gì mà coi.
Trâu Tá nói: Nầy anh Dí. Trong cái nói láo ẩn chứa cái thật đấy. Anh không tin tôi có thể nói vài thí dụ cho anh nghe. Đang ra sức kéo cày với nắng nóng chang chang tuy đang thấm mệt bụng thời đói nhưng Trâu Dí cũng muốn nghe Trâu Tá nói, bằng thúc rằng Anh Tá nêu ra thí dụ đi tôi đang sốt ruột lắm đây.
Trâu Tá nói;
Hơn bốn mươi năm. Ông chủ độc tài ra sức dạy dân thấm nhuần tư tưởng Mác Lê, hễ thấy thành phần nào giàu có thời ghét, nhất là thành phần tiểu tư sản, tư bản.
Nay quan tướng nhà độc tài, anh nào anh nấy giàu kết xù, trở thành tư bản đỏ. Thế mà Lúc nào vua quan độc tài cũng kiên định chủ nghĩa Mác Lê. Khác nào vua quan độc tài kích động dân chúng nổi lên theo chủ nghĩa Mác Lê lật đổ sự giàu có của mình, có phải là khôn quá hóa ngu không?
Trâu dí nghe xong khen hay, đúng là gậy ông đập lưng ông
Vua quan độc tài nhờ vào tham ô tham nhũng ông nào ông nấy béo mập nhà cửa như cung đình giàu có kết xù không biết lo giữ lúc nào cũng kiên định chủ nghĩa Mác Lê có nghĩa là xúi dân chúng xóa sổ sự giàu có của mình.
Đáng lý ra vua quan nhà độc tài độc trị dạy dân thế nầy. Chủ nghĩa Mác Lê đã lổi thời vì chúng ta đang tiến tới con đường làm giàu không phù hợp với chủ nghĩa xã hội Mác Lê nữa. Ngăn cấm không cho chủ nghĩa Mác Lê sống dậy, vì chủ nghĩa Mác Lê sống dậy thời cái giàu vua quan nhà mình phải bị đem ra đấu tố. Bà con nên đuổi Mác Lê về Nga cho khuất mắt dứt trừ hậu họa.
Đằng nầy vua quan độc tài lúc nào cũng kiên định tư tưởng Mác Lê. Khác nào gập ông đập lưng ông. có ngày chúng dân lôi cổ ra đấu tố tài sản bị trịch thu. Mạng sống cũng không còn quả là Khôn quá hóa ngu là thế.
Nói về Ông Chủ đang cày ruộng gần suốt cả buổi mệt mỏi vô cùng nghe Trâu Tá, Trâu Dí nói thế cũng không khỏi lắc đầu thầm nghĩ không cái ngu nào giống cái ngu nào, liền nói xem vào hai chúng bây vui cái gì mà kể lể. Ở thiên đàng xã hội chủ nghĩa, các ngươi không những làm thân nô lệ làm nhiều nhưng không mấy bửa no khi cần thời thịt luôn. Bên các nước Tư Bản phận làm Trâu như chúng mầy tha hồ ăn no tự do đi tán gái.
Các ngươi tuy là Trâu nhưng cũng khá thông minh nhận thức được kiên định chủ nghĩa Mác Lê thời vua quan không nên làm giàu, vì làm giàu là tự đi vào chỗ chết. Khi Mác Lê đã sống dậy.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
----------------------------------------------------
1117 - SAO ANH NGỒI ĐÓ
Nước non khốn khổ lắm rồi
Sao anh ngồi đó im thời lặng im
Biết bao con cháu Rồng Tiên
Ra thân gian khổ cứu nguy nước nhà
Còn anh ăn nhậu la cà
Quanh năm suốt tháng vùi đầu say sưa
Mất đi nhân nghĩa hiếu trung
Trở thành nhu nhược chẳng ra con người
Việc nhà em đã lo rồi
Sao anh còn mãi hững hờ hỡi anh
Để cho non nước điêu linh
Rơi vào tay giặc đi tiêu chẳng còn
Còn đâu mái ấm gia đình
Sao anh ngồi đó chờ ngày giặc xơi
Hãy cùng chung sức chung vai
Mỗi người mỗi việc cứu nguy sống còn
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
----------------------------------------------------
1118 - SÁNG NGỜI MUÔN THU
Tự hào con cháu Việt Nam
Vì dân vì nước quên đi thân mình
Biết bao gương sáng anh hùng
Xông pha phản biện lẫy lừng biết bao
Mỗi người một kiểu tài năng
Thi nhau vì nước chống quân giặc Tàu
Thời nay đâu kém thua gì
Cha Ông thuở trước dẹp bầy xâm lăng
Bàn tay Dân Tộc dời non
Bàn tay lấp biển khiếp kinh giặc thù
Bàn tay sức mạnh long trời
Làm nên lịch sử sáng ngời muôn thu
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
----------------------------------------------------
1119 - ĐẠI LỘ BÌNH AN
Cuộc trần ảo mộng vô thường
Thế gian cõi tạm thiên đàng chính quê
Mãn trần hồn phải ra đi
Có đem theo được những gì thế gian
Sao bằng Văn Hóa Kinh Thơ
Chính là châu báu kim cương ngọc ngà
Hành trang trở lại thiên đàng
An vui tự tại vĩnh hằng trường sanh
Cội Nguồn đại lộ bình an
Con đường siêu thoát hồn linh về trời
Cội Nguồn về đến được rồi
Coi như về đến thiên đàng từ đây
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
-
1120 - HAI CHÚ GÀ TRỐNG
Có một hôm, hai chú gà trống đối thoại lẫn nhau. Gà Trống Vàng nói với gà Trống Đỏ rằng, chú đá quá hay nên tôi chợt nhớ đến nhiều chuyện. Không hiểu là mỗi năm Trống Đỏ bắt vô bao nhiêu là phạm nhân.
Nhưng hàng năm thả ra mười mấy nghìn người, chỉ cần tính mười năm, con số cũng lên đến một trăm mấy chục nghìn người, quả là con số không nhỏ. Trống Đỏ tạo ra nhiều sự bắt bớ như thế cũng chỉ vì cũng cố sự độc tài của mình, tạo ra sự hận thù không nhỏ có thể nói là quá lớn. Cứ theo đà nầy không bao lâu toàn dân là kẻ thù của Trống Đỏ mất.
Chưa kể Trống Đỏ vì lo cũng cố thế lực độc tài, hạn chế sự phát triển, dẫn đến phá sản hàng mấy chục nghìn danh nghiệp lớn nhỏ. Đẩy các danh nghiệp đi vào nợ nần chồng chất có khi chỉ một danh nghiệp thô lỗ lên đến hàng chục tỉ không biết lấy đâu ra mà trả. Chưa những người nuôi tôm nuôi cá phá sản hàng loạt vì ô nhiễm môi trường. Điều đáng nói ở đây Trống Đỏ không mấy quan tâm đến đời sống nhân dân sống trong cơ cực khốn khổ vô cùng, mà chỉ lo vơ vét tham ô tham nhũng làm giàu bất chính cho mình gây ra đủ thứ hiểm họa cho đất nước.
Nào là dân chúng đói. Nào là dân chúng nghèo, trăm thứ đau, nghìn thứ bệnh do hóa chất độc hại sanh ra. Dân bị hàm oan do bức hiếp. Chưa kể đến giặc xâm lăng, giặc trộm, giặc cướp, giặc lừa đảo, giặc cướp đất, phần nhiều dân chúng hết đường sống thưa kiện tối ngày.
Ôi thôi đủ thứ nguy cơ sanh ra như nấm, đủ thứ giặc lan tràn khắp chốn khắp nơi. Lại thêm nhà nước mỗi năm, mỗi thâm hụt ngân sách. Lấy đâu ra trả lương trên 20 triệu ăn lương nhưng không giúp ích gì cho đất nước phát triển. Dù cho bán đất đai, biển đảo, cũng không đủ nuôi bộ máy cồng kềnh. Sông núi năm nghìn năm giờ đây chỉ còn da bọc xương. Gà Trống Vàng lại nói, tôi lấy làm lo cho chú. Vì sao chúng ta cũng cùng Cội cùng Nguồn nên tôi mới nêu ra những bức xúc khó khăn như thế để Trống Đỏ biết trước lường trước mọi chuyện sắp xảy ra. Thiên La tai họa, Địa Võng tai ương đùng đùng ập xuống. Với nổi nguy cơ khó khăn tứ bề thù trong giặc ngoài mọc lên như nấm khó mà trấn áp dẹp cho yên.
Gà Trống đỏ nghe xong chợt tỉnh, chuyện đã ra thế nầy tôi phải làm sao? Gà Trông Vàng nói một tản đá nặng chú bê không nổi nhưng nhiều người cùng bê thời biển kia cũng lấp, núi kia cũng dời. Nhưng chú phải lấy dân làm gốc theo nguyện vọng của dân tháo gở nhưng gút mắt khó khăn của dân. Muốn làm được điều đó phải hiểu những định luật trường tồn. Cây muốn tồn tại lá già phải thay thế bằng lá non, chỉ có là non mới nuôi dưỡng được cây. Thể chế Độc tài già cỗi xơ cứng nếu không loại bỏ, thay thế vào sự non trẻ đổi mới Đa Nguyên thời Trống Đỏ phải đi đến diệt vong. Trống Đỏ không thấy Rắn già Rắn thay vỏ. Đại Bàng già Đại Bàng cũng lột xác để tồn tại sống còn. Ve sầu cũng vậy. Muốn tồn tại đâu thể không lột xác. Theo định luật vũ trụ thể chế không tiến hóa được là thể chế chết. Độc Tài chuyển sang Đa Nguyên Đó là quy luật tồn sanh từ nghìn đời nào có gì là lạ. Chuyển đổi mau chần chờ thời nhất định đi vào hủy diệt
Vì trăm cái nguy, nghìn cái bất lơi, đủ loại giặc nổi lên mỗi ngày mỗi dữ khó mà chống đở đành phải đi đời.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
----------------------------------------------------
1121 - GIỌT BUỒN
Quê hương biển cả đất trời
Núi, sông, đồng ruộng, xóm làng, lũy tre
Gió nghe, mây cũng nằm nghe
Giọt sầu đất Mẹ biết bao nỗi buồn
Con Mẹ khổ cực vô vàng
Giờ đây khắp nẻo đường trần ra đi
Nỗi lòng đất Mẹ thương con
Bạc đầu con sóng, héo hon rừng già
Thương con quê Mẹ héo mòn
Non sông Tổ Quốc bạc màu kém xanh
Anh em dòng giống Rồng Tiên.
Kẻ đi người ở chia ly giọt buồn
Da vàng máu đỏ cùng Nguồn.
Trăm năm phủ bóng hận thù buồn tênh
Nghìn năm phủ bóng ngoại xâm
Héo khô cuộc sống, nát tan cơ đồ
Đồng Bào cùng thể Đồng Bào.
Cùng non cùng nước cùng Nguồn anh em
Chân đau, Tay cũng đớn đau
Tay buồn, Chân cũng buồn theo mà buồn
Vì sao cứ mãi hận thù
Phải chăng lạc Cội lạc Nguồn mà ra
Anh em như thể Tay, Chân.
Như chim liền cánh như cây liền cành
Cây còn gốc nở nhành xanh ngọn
Sông có Nguồn chẳng cạn chẳng khô
Ai ơi đừng bỏ Cha Ông
Bỏ Nguồn lìa Cội nát tan giống nòi
Giọt buồn len lỏi vào hồn
Cầu cho dân tộc hiệp hòa yêu thương
Quê hương đất nước quê hương
Không còn khốn khổ ấm no sang giàu
Không còn những giọt lệ buồn
Nước non độc lập yên bình tự do
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
----------------------------------------------------
1122 - MUÔN ĐỜI NHỚ ƠN
Việt Nam thoát kiếp khốn cùng
Việt Nam thoát kiếp giặc Tàu ngoại xâm
Việt Nam thoát kiếp họa tai
Việt Nam thoát kiếp khốn nguy độc hành
Chúng dân thoát khỏi bạo tàn
Bình yên cuộc sống mưu cầu làm ăn
Công ơn những vị hùng anh
Luôn làm ngọn đuốc sáng soi chỉ đường
Luôn là những ánh sao trời
Vì dân vì nước sẵn sàng hi sinh
Làm cho đất nước đổi thay
Văn minh vật chất, đi đôi tinh thần
Gian nan không ngại không ngần
Hiểm nguy không sợ, một lòng vì non
Làm cho đất nước tự do
Nhân Quyền, Dân Chủ đi đôi công bằng
Dân giàu nước mạnh yên bình
Việt Nam độc lập không còn binh đao
Công ơn ấy lưu danh mãi mãi
Đức vì người, trang trải muôn thu
Sáng ngời vì nước vì non
Ơn người sống mãi thế gian tôn thờ
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
----------------------------------------------------
1123 - PHẢI LÊN ÁN
Những ai làm cho dân tộc mù. Làm cho dân tộc câm nín. Làm cho dân tộc chỉ biết cúi đầu. Những người như thế là những người không còn lương tâm, độc ác vô cùng.
Vì sao lại nói như vậy?
Vì làm cho dân tộc mù, thời dân tộc ấy sống cũng như chết. Sự sống vô nghĩa, sống không lý tưởng, sống trong tăm tối. chỉ biết sống để mà sống. Một dân tộc sống mà như chết, là nguyên nhân dẫn đến mất nước nô lệ ngoại bang khó mà tránh khỏi.
Những ai làm cho dân tộc câm nín. Dù biết đó là bậy, biết đó là sai cũng không dám mở miệng để nói. Trở thành dân tộc nô lệ từ trong đất nước của chính mình, dần dần trở thành vô cảm. ai sống chết mặt ai. Dẫn đến lệ thuộc ngoại bang, cuộc sống vô hồn Đạo Đức xuống cấp bao tai họa ập đến sản sanh ra bao khốn khổ, khổ chồng lên khổ.
Những ai làm cho dân tộc, chỉ biết cúi đầu, sợ hãi. Trở thành dân tộc hèn nhác, không còn ý chí, mất đi khả năng phản kháng. Trở thành những con cừu non để dễ bề cai trị. Thời dân tộc đó trở sớm muộn gì cũng rơi vào cảnh mất nước. Vì không còn khả năng để mà phản kháng chống cự.
Những kẻ nào đã gieo ra thảm cảnh nói trên, làm cho đất nước phủ đầy u minh tang tóc, mở rộng cánh cửa ngoại xâm. Đại họa giáng xuống, phải lên án loại bỏ những con người nầy. Con người hại dân phản nước. Hiểm họa không sao lường hết được.
Một dân tộc Rồng Tiên chỉ biết đầu đội Trời chân đạp đất. Sống vì non sông đất nước. Sống vì con cháu mai sau. Luôn trải lòng Hiếu Trung đối với Cha Ông. Không khuất phục trước cường quyền bạo ác. Lấy trí nhân, thay cho cường bạo. Dân tộc Rồng Tiên phải là dân tộc như thế.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
----------------------------------------------------
1124 - LỜI THƠ
Được gì cuộc sống ác gian
Lưu danh cái Ác cháu con họa đầy
Sống đời chân Thiện sáng ngời
Muôn năm như thể mặt trời sáng soi
Quyền cao chức trọng mà chi
Hại dân để lại khinh khi rủa nguyền
Sao bằng dân chúng thiện lành
Yêu non yêu nước, sáng ngời đức nhân
Uy quyền phản bội non sông
Sao bằng dân dã lòng yêu nước nhà
Làm thân phản bội giống nòi
Sao bằng Cầm, Thú, biết nhìn nhận nhau
Sống đời hành hạ chúng dân
Gieo bao tội ác tràn lan dẫy đầy
Hung sùng ác sát hại người
Tránh đâu cho khỏi xoay vần tai ương
Thương người thời được người thương
Vì dân vì nước hiển vinh sáng ngời
Có ai sống mãi trên đời
Vét vơ cho lắm cũng thời như không
Hồn Linh sa đọa âm cung
Hết mong trở lại đầu thai làm người
Gieo bao tội ác chất chồng
Nhân nào quả nấy luật trời nào sai
Nước non còn mãi Hồn thiêng.
Anh Linh còn mãi nước non Sơn Hà.
Thương dân yêu nước, thường nòi
Mai sau nhất định vạn tòa vinh hoa
Lời thơ để lại sáng soi
Thiện, Ác hai nẻo Chánh, Tà phân minh
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
-
1125 - ÁC CHI CHO LẮM
Khắp nẻo đường trần, những ác gian
Gieo bao phiền lụy, khổ lầm than
Khốn khổ dồn lên, trong cuộc sống
Cho đời những bước, họa gian nan
Hãy lắng con tim, nghe mách bảo
Ác chi cho lắm, ác danh vang
Hãy sống cho đời và cho nước
Lưu danh thiện đức rạng cháu con
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
----------------------------------------------------
1126 - NHỮNG ÁNH VÌ SAO
Đã là những ánh vì sao
Luôn luôn tỏa sáng cho nào chúng dân
Đã là trí thức thiện nhân
Thời luôn đem lại hào quang cho đời
Làm người thời đại anh hùng
Sáng soi chân lý, lấp đường tà gian
Gian nan đối mặt gian nan
Làm cho đất nước, nở hoa Nhân Quyền.
Tự do Dân Chủ công bằng
Dân giàu nước mạnh đăng trình ấm no
Lưu danh tỏa sáng muôn thu
Rền vang công trạng vinh quang lẫy lừng
Đã là những ánh sao trời
Thời luôn tỏa sáng sơn hà quê hương
Ánh sáng đem lại thân thương
Cho đời hạnh phúc ấm êm thanh bình
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
----------------------------------------------------
1127 - GIỌT MÁU VÌ ĐẠI NGHĨA
Trong con hẻm, một ngôi nhà tuy không lớn, nhưng khang trang sạch đẹp.
Ba Tèo đang ôm chiếc gối thả hồn vào mộng, thấy mình bay lên tận cung mây. Xem những nàng tiên múa hát.
Bỗng tiếng mèo kêu ồn ào làm Ba Tèo thức giấc. Ba Tèo cằn nhằn, con mèo chết dịch không lo đi tìm bạn đời mà ở đó kêu gào. Làm tao thức giấc trở về trần thế.
Ba Tèo vì muốn lên tiên lần nữa xem các nàng tiên múa hát liền bịt hai lỗ tai lại, không còn nghe tiếng mèo kêu ra sức mơ lên tiên, vừa nhắm hai con mắt Ba Tèo vội phi nước đại mơ tưởng mau tới cảnh tiên.
Bỗng có tiếng chân từ ngoài ngõ đi vào, xuất hiện một người phụ nữ vợ Ba Tèo. Vừa bước vào nhà vợ Ba Tèo nhìn thấy Ba Tèo hai tay bịt tai, mắt nhắm như không nghe thấy gì nữa. Vợ Ba Tèo bực mình nói ông chơi cái trò gì thế tan chợ rồi mà ông còn ngủ.
Vợ Ba Tèo liền lấy chổi lông gà quất nhẹ vào chân Ba Tèo, miệng nói dậy đi heo gà đang gọi ông kia kìa.
Nói về Ba Tèo đang ra sức phi nước đại mơ tưởng cảnh lên tiên, bị một hèo vào chân, Ba Tèo cũng đã nhận ra bà xã đi chợ đã về liền nói, bà làm tôi cụt hứng sắp lên được rồi lại bị tuột dốc tiếc quá tiếc quá. Bà Tèo nổi nóng nói ông mơ con nào mà đòi trên lên tuột dốc, khai mau không chết với tôi. Bà Tèo la lớn tôi xé xác ông bây giờ. Thấy vợ làm dữ Ba Tèo dịu giọng nói. Mấy con mèo đực cái làm tôi phải bịt tai lại mà thôi, tôi tính ngồi dậy đi cho gà heo ăn thời bà về
Ba Tèo dịu giọng hỏi, thời ra ông đang mơ về heo gà mà tôi cứ tưởng ông mơ lên tiên không bằng. Ba Tèo kinh ngạc nói bà học khoa thầy bói hồi nào vậy, nói đâu là trúng phóc đó.
Ba Tèo theo thói quen hễ về nhà là bước đến cái bàn mà ngày nào cũng chiến đấu quên mình Vi tính đã được bật lên, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt bà những dùi cui đánh đập vào người biểu tình có người đã chảy máu. Bà la lên sao họ lại đánh người biểu tình, những người phản đối sự sai trái có hại cho đất nước. Đáng lý ra phải cảm ơn những người tỏ bày ý kiến chính đáng mới đúng.
Ba Tèo nghiêm mặt nói đó không phải là đánh đập đâu xã hội chủ nghĩa bao giờ cũng thương dân kiểu đó. Những người bị đánh đập họ luôn tỏa hương thơm chính nghĩa, những giọt máu đỏ thắm chảy xuống cho ngày mai non nước yên bình. Họ sẽ sống mãi trong tâm hồn người Việt. Bà Tèo nghe xong liền bật khóc. Ôi nước Việt Nam, ôi tổ quốc non sông, sản sinh chi những kẻ bất nhân, không nhận ra những viên kim cương làm tươi đẹp non sông Tổ Quốc.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
----------------------------------------------------
1128 - TỎA SÁNG DẪU MỘT GIÂY
Ta đã sinh ra, chốn thời nầy
Gặp thời đen tối, lắm họa tai
Những mảnh con người đời bất hạnh
Ung thư bệnh tật, lẫn khổ sai
Không thể ngồi yên, rồi chờ chết
Thôi thà tỏa sáng, dẫu một giây
Dù có mất đi, đời thỏa mãn
Còn hơn im lặng, diệt tương lai
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
----------------------------------------------------
1129 - KHÚC HÁT THƯƠNG LÒNG
Trên non thấp thoáng nàng tiên
Dưới hồ sen nở, cánh chim gọi đàn
Lòng nghe khúc nhạc Tiên Rồng
An vui hạnh phúc, yên bình ấm no
Nhưng rồi dông bão nỗi lên
Còn đâu đất mẹ quê hương yêu kiều
Chúng dân khốn khổ trăm chiều
Bấp bênh cuộc sống giặc Tàu lấn xâm
Tự do Dân Chủ xa xăm
Nhân Quyền bình đẳng vùi chôn đáy mồ
Biết bao khúc hát thương lòng
Oán than, than oán thảm sầu thê lương
Cầu mong non nước quê hương
Không còn đen tối mùa xuân lại về
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn